XtGem Forum catalog
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 36 - Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
Bạn Đang Xem

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

t sự khiến hắn phải mở nhỏ âm thanh lại để bảo vệ màng nhĩ.
“Cô thừa nhận chuyện tình cảm với Bá Đình ư?”

“Không phải trước giờ hai người luôn phủ nhận sao?”

Rất nhiều nhà báo tới tấp đặt câu hỏi nhưng cô vẫn bình tĩnh, cười nói:

“Phải, tôi yêu anh ấy. nhưng tôi không biết anh ấy có yêu tôi hay không.” Không khí chùng xuống. “Nhưng tôi sẽ chờ anh ấy, chờ anh ấy tỉnh lại để có thể nghe câu trả lời.”

Bỗng màn hình tắt phụt.

Hắn quay lại nhìn nó nhưng nó đã không còn ngồi ở máy tính. Cửa phòng ngủ nó mở ra, mái tóc được chải thẳng lại, nó mặc chiếc váy dài quá đầu gối một chút, chiếc váy nó đã lựa cho buổi tiệc tối nay.

-Đưa em tới buổi tiệc đi Bảo.- Giọng nó thể hiện rõ sự gấp gáp không tưởng.

-Ừ.- Hắn bật dậy, với tay lấy áo khoác da treo trên trụ gần đó mặc vào rồi tiến thẳng ra cửa. Nó nối bước ngay phía sau.
*
Hắn đỡ xe ngay trước cửa khách sạn. Nó vội vàng xuống xe, đóng sập cười nói:

-Em sẽ gọi anh tới đón.

-Ừ. Anh mong là mọi chuyện sẽ ổn.

Nó gật đầu như một lời cảm ơn khách sáo rồi chạy vào trong. Ở phía sau lưng nó, hắn nhìn theo bóng nó chạy vào với ánh mắt có hơi chút bất an rồi cũng đánh xe đi chỗ khác.
*
Không khí bữa tiệc rất sang trọng. Những minh tinh điện ảnh, những idol nổi tiếng đều tụ hội ở đây trò chuyện vui vẻ. Cũng đúng, ai cũng đánh giá bộ phim này sẽ chấn động màn ảnh nhỏ không ít trong năm nên tới chia vui là một điều đơn thuần. Nó bước vào, thở dốc, đưa mắt tìm cô. Kia rồi, cô đang đứng ở gần bàn phủ khăn lanh trắng với mấy ly rượu vang rót sẵn. Nó vội vàng tiến về phía cô với vẻ mặt hết sức nghiêm trọng.

-Cô tới rồi à? – Cô cười.

-Sao lại như thế? Sao cô làm việc này?- Nó vào thẳng vấn đề.- Sao lại phải giải nghệ chứ?

-Tôi đâu có giải nghệ.- Cô lắc đầu.- Chỉ là nghỉ một thời gian tới khi Đình tỉnh lại thôi.

-Nhưng đâu biết khi nào Đình tỉnh lại. Lỡ anh ấy không bao giờ tỉnh thì sao?- Nó nói nhưng rồi chột dạ nghĩ lại điều ngu xuẩn vừa làm.

Nhưng cô không buồn rũ rượi, cũng không nhìn nó c8am phẫn mà cười cho có lệ.

-Nhưng tôi vẫn chờ.- Nó lặng người. Tình yêu với gã lớn thế sao? Lớn tới nỗi cô có thể bỏ tất cả những gì cố gắng trước nay ư?- Cô biết không, cô may mắn hơn tôi là cô nhận được rất nhiều tình yêu. Còn tôi, tôi không nhận được nhưng tôi hiểu đâu là tình yêu đời mình và tôi sẽ nắm giữa nó. Tôi cũng muốn nói cho cô biết điều này, đôi lúc hãy biết lắng nghe trái tim cô lên tiếng, để nó cho cô biết người cô thật sự yêu là ai để sau này khi nghĩ lại, cô sẽ không phải hối hận.

-Đó là chuyện của tôi, còn đâ là…

-Đừng nói thế.- Cô ngắt lời nó hơi chút thô lỗ.- Người nào biết chuyện nhìn vào cũng biết cô yêu Kiên nhưng cô lại ở bên Bảo. Cô không thấy đau khổ sao? Không chỉ cô mà còn hai người đó nữa.- Nó im lặng, không đáp lấy một lời. Rõ ràng mọi điều cô nói là đúng và đó như là những lời buộc tội nó. Nó giờ như một phạm nhân và cô là thẩm phán đang đọc bản cáo trạng buộc tôi cô một cách rành mạch rõ ràng.- Nghe tôi này, tôi không có ý định dạy đời cô nhưng vì tôi coi cô là bạn- Chữ “bạn” đó cô nói hơi trầm một chút- nên tôi phải nói, tôi không biết giữa cô và Kiên có chuyện gì nhưng tốt nhất cô hãy mở lòng ra đi, điều đó khiến cô và anh ta hạnh phúc và Bảo cũng không phải đau thương một cách lặng thầm đâu.-Nó vẫn không nói gì.- Tôi đi ra kia một lát, tôi sẽ quay lại sau.- Rồi cô đi mất. Nó chỉ còn một mình ở góc khuất này.

Nó suy nghĩ những gì cô nói. Quả thật những điều nó làm là sai lầm sao? Nó, anh và hắn thật sự đang đau khổ ư? Hai người kia thì không biết nhưng quả thực nó đang rất đau, đau lắm kìa. Nhưng sao nó quay về bên anh chứ? Nó không bao giờ quên những gì anh làm cho nó. Nếu nó quay lại, linh hồn viện trưởng trên trời chắc chắn sẽ không bao giờ tha thứ bởi lẽ nó đã ở bên người gián tiếp hại chết bà. Không, không bao giờ! Nhưng…ngày đó, nó có nghe anh giải thích sao? Nó không hề cho anh một cơ hội để nói rõ đã vùng vằng bỏ đi. Anh đã nói không phải anh, lẽ nào…Không!

-Mày điên rồi An ạ.- Nó nhủ thầm.

-Con dâu ta điên sao?- Giọng khàn khàn kia vang lên khiến suýt nữa nó đánh rơi ly rượu vang mới cầm lên. Cái giọng này thì ngoài cha anh ra thì không còn ai nữa.- Soa thế con dâu?

-Đừng nói thế, tôi sẽ không đời nào chấp nhận cái điều kiện quái gở kia đâu.

-Tùy con thôi, nếu con không muốn anh chàng ở bên con bây giờ chịu khổ.
-Hả?- Nó chột dạ.- Ông làm gì anh ấy?

-Phá hủy vài thứ nó trút tâm huyết vào thôi.

Nó nhớ lại hình ảnh hắn mấy đêm nay thức khuya ngồi bên laptop. Lẽ nào là do ông ta sao? Nhưng anh làm sao có thể để ông làm thế chứ? Anh không bao giờ thích giở trò quyền thế kiểu này ra cơ mà?

-Một tuần, ta cho con một tuần để lựa chọn, Kiên hay Bảo sẽ gặp nhiều điều tồi tệ hơn nữa, tùy con.- Ông nhấp ngụm rượu rồi cười giảo hoạt.

-Kiên…có biết không?

-Biết.- Vậy là nó nghĩ sai về anh sao? Anh có thể giở trò này để có điều mình muốn ư?- Con đừng nghĩ nó sẽ cản ta, con dâu ạ. Nó hiện…không ổn cho lắm.- Ông hơi so vai.

Nó trầm lặng suy nghĩ.

-Ta chờ con một tuần sau đấy.- ông uống thêm rượu rồi cười nói vui vẻ với vài doanh nhân gần đó, đi mất.

Bảo hay Kiên? Không, phải là Bảo sẽ sống tốt hay phải trải qua những điều khủng khiếp mà ngu7oi2 đàn ông kia mang lại?

-Chúa ơi!- Nó gần như bật khóc, răng cắn chặt môi dưới.- Con phải làm sao đây?
*
Nó trả tiền taxi rồi bước vào nhà. Hắn vẫn ngồi coi ti vi giống lúc trước khi chở nó đi.

-Sao em không gọi anh tới đón?

Nó nhìn hắn một chốc rồi chạy tới, sà vào lòng hắn. Hắn ngạc nhiên pha lẫn lùng túng:

-Sao vậy?

-Anh này, nếu có một ngày, em chỉ lấy ví dụ thôi nhé, nếu có ngày em buộc phải xa anh thì sao hả anh?
Hắn im lặng chừng năm phút mới mở lời:

-Thì anh sẽ tự tìm tới cái chết cho bản thân mình.

-Không được.- Nó gần như thét lớn.- Dù cho nếu có thì anh vẫn phải sống chứ, anh còn bố mẹ, còn nhiều người yêu quý anh hơn em mà.

Hắn nhìn nó nghi ngờ, đẩy nhẹ nó ra để thấy rõ gương mặt nó. Mắt nó hơi đỏ, hình như nó đã khóc.

-Em hỏi vậy là sao?

Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 28
Nó thấy được nỗi nghi ngờ ẩn sâu trong mắt hắn vội ôm chặt lấy hắn.

-Em chỉ ví dụ thôi mà, em đang định xây dựng nhân vật giống anh thôi.

-Ừm.- Hắn cười nhẹ nhưng hắn biết rõ, nó đã nói dối.

*
Ông mở cửa phòng bệnh. Anh ngồi tựa lưng vào gối, hai chân duỗi thẳng thoải mái. Ông cười giả tạo:

-Hôm nay con ổn chứ?

-Bố đã tới bữa tiệc?- Anh nhướn mày nhìn bộ vest kiểu cách ông đang mặc.

-Phải, ta cũng gặp con bé. Con dự định làm gì con trai?- Ông ngồi xuống ghế bành kê gần cửa, đan hai tay lại đặt lên đầu gối, nhìn thẳng vào anh.

-Con chưa rõ nhưng con chắc, sau một tuần tới, chính cô ta sẽ phải tới cầu xin con.- Anh liếc nhìn tấm lịch. Đúng một tuần nữa, sinh nhật 18 của nó.
*
Suốt ba ngày sau, báo chí vẫn đưa tin về cô hay đúng hơn là quyết định chấn động cả giới showbiz kia. Hễ giở báo ra là những dòng chữ in hoa lớn với đủ kiểu câu khách khác nhau. Đa phần là những bài báo ca ngợi tình yêu cao thượng, hết lòng của cô nhưng bên cạnh đó cũng có những bài báo hết lời dè bỉu, cho rằng cô bị đuổi khỏi công ty quản lí và đây là vở kịch để thoát khỏi sự nhục nhã ê chề, họ còn khẳng định sẽ làm mọi thứ để tìm ra bí mật đó. Nhưng hầu như mọi khan giả nghệ thuật đều đang cầu mong điều tốt lành sẽ tới với cô thay vì nghe những lời vô căn cứ kia.

Nó đặt tờ

báo xuống bàn, quay sang nhìn cô đang mặc bộ đồ hết sức giản dị, đi ngược mọi phong cách mà cô thường diện khi xuất hiện trước công chúng. Cô gọt quả táo một cách hơi chật vật. Cô có thể giỏi diễn xuất, giỏi ca hát nhưng việc nấu ăn, đụng tới dao thớt thì cô đầu hàng. Phải rồi, ai mà không có yếu điểm. Trên đời nào có ai hoàn hảo đâu. Như nó đấy, nó không biết cái gì gọi là thể thao võ thuật hay như hắn đấy, một con vịt cạn chính hiệu. Nó bật cười khanh khách khi liên tưởng điều đó. Cô nhìn nó hơi ngạc nhiên như thể nó là đứa tự kỉ.

-Này Diễm, Đình ấy, anh ta có yếu điểm gì không?

-Yếu điểm á?- Cô nhìn cô rồi quay snag nhìn gã đang nằm. Cô bỗng cười to, cười thật sự, khác hẳn nụ cười dằm thắm thường xuất hiện trên báo. Dường như khi nghỉ ngơi, cô có thể sống thoải mái hơn, tự nhiên hơn nhiều, không sợ nàh báo rình mò khắp nơi, không sợ sẽ đánh mất hình tượng gì cả.- Nhiều lắm luôn ấy chứ?- Cô dùng tay gạt nước mắt, miệng cười không ngớt.- Nào là bừa bộn nè. Cô phải thấy nhà anh ta mấy ngày trước khi tôi tới dọn dẹp hôm qua ấy, quần áo thì bữa bãi, phòng tắm thì khăn tắm rớt tùm lum, tủ lạnh thì trống trơn, chỉ có sữa và trái cây. Anh ta còn đãng trí tới ngu ngơ kìa, có lần anh ta bỏ máy sấy tóc trong tủ lạnh, có lần anh ấy lại để khay đá trong tủ quần áo trong một lần mộng du nữa kìa.

Suýt nữa nó phun hết ngụm nước mới u
<<1 ... 3435363738 ... 43>>
bạn đang xem

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android