Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen
Bạn Đang Xem Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
nó giật mình đánh rơi cái khăn. Mọi thứ vẫn trở lại như cũ, vẫn căn phòng khách quan thuộc, vẵn là hắn nằm ngủ, thở đều khe khẽ. Nó khóc. Cá cảm giác đó đã gần hai năm nhưng sao nó vẫn nhớ rõ tới thế. Tình yêu với anh lớn thế ư? Không, không thể nào, nó không thể tha thứ cho bao nhiêu chuyện anh đã làm, nó không thể phản bội Bảo.
Bàn tay nó chạm nhẹ lên chiếc khuyên tai lạnh lẽo. Tại sao nó không tài nào tháo được nó ra chứ? Tại sao con tim nó không cho phép nó làm vậy? Tại sao?
*
Có người gọi cửa. Hôm nay thật sự nó phải tiếp quá nhiều khách bất ngờ rồi, không biết lần này là ai đây. Nó mở cửa, nhận ra người bên ngoài là ai, vội vàng đóng cửa lại nhưng cánh cửa nhanh chóng bị bàn tay kia giữ lại.
-Anh tới làm gì?- Nó cố đóng sầm cửa lại nhưng cánh cửa bị anh giật ngược ra một cách thô bạo.
-Tôi chỉ vì muôn bảo vệ em thôi. Ông ta chú ý tới em rồi, em mau tìm cách đi đâu đó lánh mặt đi.
-Anh nói thế là sao?- Nó buông tay khỏi nắm cửa, nhìn anh khó hiểu.
-Ông ta để ý tới em rồi, ông ta sẽ tìm mọi cách để đưa em lại gần anh.
-Bố anh à?- Anh gật đầu.- Không phải anh mong như thế chưa hết sao?
-Không, em vẫn sẽ ở bên tôi, nhưng là do tôi giành về và em muốn về với tôi, không phải là vì ông ta giở thủ đoạn.
-Anh tự tin quá đấy.
-Ông ta là kẻ dám bất chấp tất cả, là kẻ máu lạnh dám bỏ rơi vợ mình để kí được hợp đồng dù rằng bà ấy sắp chết.- Anh không chú ý tới sự mỉa mai đó mà nói. Nó sững người, phải rồi, nó từng nghe anh nói thế khi đang chìm trong ác mộng. Nỗi đau đó đã giày xéo anh trong suốt bao năm qua, khi đứa trẻ mới tám tuổi phải tận mắt chứng kiến cảnh mẹ mình tự vẫn mà miệng không ngừng lầm bầm những lời oán thán chồng mình. Anh ngữ tưởng đã quên được suốt bảy năm nay nhưng giờ nỗi đau đó lại tới. Anh không muốn nó sẽ giống như mẹ anh, anh sợ phải nhìn thấy cảnh nó tóc tai rũ rượi nằm trong phòng tắm, gương mặt trắng bệch, trên tay cầm con dao còn dính máu, tay còn lại thả long trong bồn tắm ngập nước đã bị nhuốm màu máu, miệng nó sẽ không ngừng lẩm bầm câu:”Thế này là đủ chưa?”. Không! Anh không muốn! Anh không cần biết ông ta sẽ làm gì, càng không cần biết điều này có lợi cho mình tới đâu, anh không muốn.
-Cảm ơn lời khuyên của anh nhưng tôi không thể, tôi không thể bỏ Bảo lại được.- Nó ngập ngừng nói.
-Bảo? Lại Bảo sao? Em yêu hắn à?
-Phải, tôi yêu anh ấy.
Mọi thứ trong mắt anh dường như chỉ còn lại gam màu đen trắng, hình ảnh nó đứng đó, cách anh có một sải tay sao cũng mờ nhạt quá.
“Phải, tôi yêu anh ấy.”
“Phải, tôi yêu anh ấy.”
Bỗng chốc mọi thứ như sụp đổ, câu nói đó đã phá vỡ mọi thứ nơi tâm trí anh. Anh mất nó thật rồi ư? Con búp bê anh luông giấu kín để nó chỉ biết tới anh giờ đã rời bỏ anh rồi sao? Anh đã mất tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình, kể cả nó ư?
Nó đã nói dối, nó thật sự đã nói dối. Nó không thể nói nó yêu anh được, nó thích hắn, đó là sự thật nhưng người nó yêu là anh, mãi như thế. Nhưng nó không nói ra được. Nó nói:
-Cảm ơn anh, tôi phải vào đây. Bảo hơi mệt, anh ấy đang ngủ.- Nó đưa tay về nắm đấm cửa để đóng cửa lại. Nó phải đóng cánh cửa này càng nhanh càng tốt, nếu không, nó sẽ khóc, nó biết chắc là như thế.
Cổ tay nó bất nờ bị anh giữ lại, bàn tay anh siết chặt khiến tay nó đau. Nó nhăn mặt nhưng rồi ngỡ ngàng khi thấy gương
mắt anh đanh lại giận dữ.
-Em và hắn tới đâu rồi?
Hiểu được câu hỏi đầy khiếm nhã đó, nó vùng mạnh tay khỏi tay anh.
-Bảo không như anh. Anh ấy dẽ khóc cưỡng đoạt tôi trước khi chúng tôi kết hôn.- Nó cố ý nói thế, cốt để đuổi anh đi, để anh tuyệt vọng mà biến khỏi cuộc đời nó, hãy cứ sống như trong suốt một năm qua.
-Kết hôn? Hai người sẽ kết hôn?- Anh gằng giọng, mắt nhìn nó đầy căm hận. Trong anh, ngọn lửa ghen tuông như bừng cháy.- Tôi không cho phép.
-Tại sao tôi phải nghe anh chứ? Anh là gì của tôi nào? Chúng tôi yêu nhau thì có quyền kết hôn trong tương lai chứ?-
Nó nói àm mắt cay xè, nước mắt cứ chực tuôn ra.
“Chát”
Cả hai người không ngờ được mọi chuyện lại như thế. Trên gò má no nổi nó vết đánh. Anh tát nó, anh đã tát nó, lần đầu tiên.
-Làm gì vậy hả? Hắn còn chuếch choáng hơi men nhưng vẫn đủ tỉnh để nhận ra chuyện gì vừa xảy ra. Vội vàng xông tới ôm lấy nó, hắn gườm gườm nhìn anh.- Tôi hỏi anh vừa làm trò gì hả?
-Không sao đâu Bảo, chỉ là anh ấy không tin anh và em sẽ kết hôn.
Hắn nhìn nó rồi nhìn anh, nói rõ:
-Phải, nếu anh muốn, ngay ngày sinh nhật thứ 18 của cô ấy, chúng tôi sẽ kết hôn. Nếu muốn, anh có thể tới dự đấy, giờ thì biến cho khuất mắt tôi.- Hắn đóng rầm cửa lại, không để anh nói thêm lời nào nữa.
Ôm nó vào lòng, hắn thấy rõ toàn thân nó đang run rẩy. Nó đang khóc.
-Không sao đâu. Đau lắm hả An?
Nó lắc đầu, chỉ nép mình vào lòng hắn.
Nó khóc không phải vì đau mà vì nó đang tự trách mình, trách rằng nó đã làm anh tổn thương để rồi giờ đây, trái tim nó cũng đang đau nhói.
*
Anh bước trên con đường đông đúc. Có vài người nhìn anh với đủ thái độ: thần tượng, say mê, tò mò,…Anh mặc kệ. Tim anh giờ đau quá, vết thương mới chồng lại vết thương cũ khiến tim anh đau đớn tột cùng. Anh mất nó rồi. Hai người đó yêu nhau và sẽ kết hôn. Cái viễn cảnh mà họ tay trong tay làm lễ cưới khiến anh muốn khuỵu xuống mà khóc lóc. Anh không muốn mất nó, anh không muốn mất nó. Anh không quan tâm gì nữa, dù có ra sao, dù nó buồn hay vui anh cũng sẽ đưa nó về bên anh. Anh lấy điện thoại gọi tới số mà anh đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ gọi tới nữa.
-Hãy làm cho cô ấy là của tôi đi.
-Được thôi con trai của ta.- Đầu dây bên kia nói.
Anh không muốn thế này nhưng là vì nó đã ép anh phải làm vậy, nó buộc anh phải trở thành nhân vật phản diện đầy ích kỉ trong câu chuyện tình yêu này.
Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 26
Yếu đuối.
Phòng làm việc được trang trí sang trọng và khá lạ mắt.
Anh ngồi ngả lưng ra phía sau, tựa vào lớp da mềm mại của chiếc ghế đắt tiền, hai tay anh đang chặt, đặt vùng thắt lưng, hai chân gác lên bàn một cách bất cần, đôi mắt nhắm nghiền. Hốc mắt anh trở nên sâu hoắm, vệt thăm quầng hiện rõ khiến gương mặt anh trở nên xanh xao, hốc hác tới lạ nhưng vẻ lạnh lùng đúng chất như một nhà vua thì không thể lẫn vào đâu được.
-Cậu chủ, tôi vào được chứ?- Trợ lí Thanh gõ cửa.
-Cứ vào.- Anh ngồi thẳng dậy, quay lại dáng vẻ nghiêm nghị ngày thường của mộ chàng trai sắp qua ngưỡng tuổi hai mươi nhưng phải mang quá nhiều điều nặng nề.- Có chuyện gì?
-Ông chủ vừa đưa xuống một lệnh mà tôi nghĩ là nên cho cậu biết. Ông ấy muốn trong hai tháng chúng ta phải đánh sập công ty phần mềm Vĩnh Hưng, là…- anh hơi ngập ngừng-…công ty của một người bạn của cậu Bảo, chưa kể vừa rồi cậu ấy còn bán rẻ một phần mềm tin học được đánh giá rất cao, nhờ cậu ấy mà cổ phiếu công ty này cũng rất được giá.
Anh trầm tư một chút rồi bảo:
-Trước cuối tháng, hãy thu mua công ty đó cho tôi.
-Nhưng…
-Cứ nghe theo tôi đi.- Anh tỏ vẻ hơi bực dọc.
-Vâng, tôi sẽ đốc thúc mọi người.
-Sẵn tiện mang hồ sơ này cho bộ phận Makerting giúp tôi.
-Tôi đi ngay.
Cánh cửa đóng sầm lại. Anh mệt mỏi, di di ngón tay ở hai bên thái dương. Đã bao lâu anh chưa chợp mắt ngủ lấy một giấc nhỉ? Từ lần cuối cùng anh gặp nó, cách đầy một tuần rồi thì phải? Thời gian đó, anh đã lao đầu vào công việc vì cha anh để ông ta giúp anh hết mức có thể. Tâm trí anh bỗng xuất hiện hình ảnh nó, ánh mắt lành lạnh nhưng đôi môi nở nụ cười, một hình ảnh đẹp tuyệt vời trong anh nhưng anh biết, những gì anh làm đang phá vỡ hình ảnh đó, chỉ để có nó bên mình, chỉ để thỏa mạn sự ích kỉ xấu xa trong anh. Phải, anh sẽ làm thế, anh đã không còn lựa chọn nào nữa. Anh mờ trừng mắt nhìn trần nhà chạm khắc những bức tranh từ những thần thoại xa xưa rồi lại lao đầu vào công việc để quên đi tất cả. Màn hình laptop bật sáng, trên đó là sơ đồ phát triển chứng khoán của anh, anh gõ gọ tay trên thành bàn, lẩm bẩm:
-Vĩnh Hưng…Vĩnh Hưng…
*
Cũng ngồi trước màn hình laptop nhưng không mang vẻ mặt khó chịu kia mà mang vẻ mặt hơi chút căng thẳng, hắn trùm mền, ngồi trên ghế sofa phòng khách. Trước mặt hắn là bảng tỉ giá chứng khoán gần đây. Chứng khoáng công ty Vĩnh Hưng giảm giá đột ngột khiến hắn hơi bất ngờ. Việc này rõ ràng rất khó hiểu nếu không muốn nói là cực kì mờ ám. Chỉ cần động não một chút hắn cũng hiểu đây là do anh gây ra, chỉ là hắn không ngờ anh lại có thể chơi trò này. Có vẻ cuộc nói chuyện hôm đó đã tác động không nhỏ tới anh để anh biến chất thế này. Hắn thở dài.
-Bảo, sao thế?- Nó bước ra từ nhà bếp.- Trời tối sao anh không bật đèn?
-Không sao, anh nghĩ bóng tối giúp anh dễ suy nghĩ hơn.
-Vậy à?- Nó cầm trên tay ly trà nóng đưa cho hắn.- Nếu muốn tỉnh táo, em nghĩ anh nên dùng chút trà.
-Cho anh cà phê được không?
-Không được, tối mà uống nhiều cà phê thì kh
bạn đang xem Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
trên TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen