Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen
Bạn Đang Xem Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
, giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Anh ngắm kĩ gương mặt nó, gương mặt xanh xao và trông mong manh tới lạ, tựa hồ chỉ cần anh chạm nhẹ vào là có thể vỡ tan ra. Anh không ngừng nói với nó:
-An, anh xin lỗi…anh xin lỗi…hãy tha thứ cho anh…
*
Anh mở cửa phòng nó ra. Cả căn phòng nhuộm một màu nắng ban mai nhàn nhạt mà ấm áp nhưng sao người nằm trên giường kia thì u ám vậy chứ? Nó nằm im, nửa người phía trên tựa vào thành giường, mắt nhìn ra ngoài cửa xa xăm vô định, gương mặt không chút sức sống, chỉ có vẻ chán nản bất cần. Anh lại gần nó, định ôm nó nhưng lại thôi khi thấy nó đang né người ra xa. Anh cười buồn.
-Em vẫn kiên quyết thế sao?
Nó không trả lời, chỉ nhìn anh, ánh mắt như xoáy vào tâm can người khác.
-Đã hơn một tháng rồi, em định sống suốt đời thế này sao?
Anh nhìn nó với ánh mắt đau thương chưa từng có. Suốt từ ngày hôm đó tới nay nó tuyệt đối không bước ra khỏi phòng dù chỉ một bước, bữa ăn cũng chỉ dùng ở giường và dùng rất ít, nó cứ nhìn mãi ra ngoài cửa sổ kia. Nó còn chẳng nói một lời nào cả. Nó giờ như một xác chết biết cử động. Không, là búp bê thì đúng hơn.
Anh siết chặt tay thành nắm đấm. Anh đã làm cái quái gì thế này?
Anh đã khiến cuộc sống Trúc không còn gì tồi tệ hơn nhưng thế nào có đủ để đưa đứa con trở lại, đủ để nó thôi thế này?
Mọi thứ thật khủng khiếp. Giờ đây anh luôn lo sợ sẽ mất nó. Đã nhiều lần anh hay Hoa vào đã thấy nó nằm im, nín thở, may mà kịp phát hiện không thì… thì thế nào anh cũng không dám nghĩ tới nữa.
-Tại sao…- nó nói, giọng nhỏ tựa như gió thoáng qua nhưng đủ khiến anh ngẩng dậy nhìn nó- tôi phải mất đứa bé vì anh chứ?
Anh sững người, im lặng. Anh không thể trả lời câu hỏi này. Nó có cần phải tàn nhẫn nói câu này không? Anh biết là anh sai khi đã bỏ bê nó, đã khiến nó chịu đau khổ và tủi nhục tới nỗi mất con nhưng… Anh cũng không biết nên bao biện thế nào nữa.
-Anh xin lỗi.
Bỗng anh thấy hình ảnh nó mờ nhạt hẳn đi. Anh ảo giác? Không, anh thật sự cảm thấy thế, thấy rằng nó sắp tan biến. Anh vội ôm chầm lấy nó, ôm thật chặt vào lòng mình. Hơi ấm này là thật. Anh thở phào nẹh nhõm. Nó còn đây, nó không hề biến mất. Anh giữ yên vậy, chờ đợi sự phản đối nhưng không. Anh gần như rùng mình khi hai tay nó vòng ra sau lưng, ôm lấy anh chặt như anh ôm nó. Toàn thân nó đang run rẩy. Nó khóc. Lần đầu tiên sau ngày bi ai đó.
-Trả con cho em! Trả con cho em!- Nó gào khóc thê lương, cấu chặt mười ngón tay vào lưng anh.
Lưng anh đau nhưng lòng anh còn đau hơn. Anh thì thào vào tai nó:
-Anh xin lỗi.
Nó khóc lóc như vậy một lúc lâu rồi mới thiếp đi, vẫn ôm anh như thế. Anh không thể nào gỡ tay nó ra, cũng không nghĩ sẽ rời đi nên ôm nó dịu dàng và nằm xuống cạnh nó, ngủ. Đêm này có vẻ sẽ là một đêm thanh bình nhất anh từng có, đêm mà nó sẽ ngủ ngon.
*
Nửa đêm.
Anh cảm thấy tay mình nhẹ bẫng, lành lạnh và trống trải. Mở mắt ra nhìn anh mới nhận ra nó đã không còn nằm trong vòng tay anh nữa. Giật mình hốt hoảng, anh mở cửa phòng, vội tìm nó thì thấy nó ngồi trên chiếc ghế sofa dài nhỏ kê ngoài hành lang, im lặng nhìn ra bầu trời đêm qua khung cửa kính khổng lồ. Nó mặc chiếc áo len màu rượu hôm ấy, quàng hờ lên vai chiếc khăn lạu màu kem, nhìn anh với ánh mắt là lạ. Anh chạy lại nhìn nó, hai tay giơ lên định ôm nó nhưng lại thôi. Anh sợ nó sẽ khước từ anh.
-Em có thể tựa vào vai anh một chút được không?
Anh không dám tin vào tai mình nữa. Nó nói gì thế này? Anh không thể ngờ nổi.
-Không được sao?- Nó đưa mắt ái ngại nhìn anh.
-Không, chỉ là anh đã nghĩ em sẽ không bao giờ nói thế.
Nó cười, nụ cười nhẹ nhàng và yếu ớt.
Anh ngồi xuống cạnh nó, dịu dàng dùng tay đẩy nẹh đầu nó tựa vào vai anh. Hơi ấm từ nó thật dễ chịu.
-Anh có nghĩ đó là nó không? Linh hồn của nó ấy?- Nó nói, mắt nhìn lên trời.
Anh nhìn theo nó.
Bầu trời đêm đầy sao, lấp lánh. Duy chỉ có một ngôi sao tỏa ra ánh sáng ,màu cam nhạt ở phía Bắc bầu trời. Anh hiểu ý nó muốn nói gì và anh cũng biết đó không phải một vì soa àm là một vệ tinh nhưng anh không nói ra, chỉ im lặng.
-Kiên à, khi em ngủ, đưa em về phòng nhé.
-Ừ.- Anh cười.
*
Anh mở mắt, nhìn lên chiếc đèn chum kia. Anh nghĩ tới tối qua, cười với chính mình rồi quay snag nhìn nó nằm bên cạnh.
-An!- Anh gần như hét lên.
Nó nằm đó, im lặng, mắt nhắm nghiền, da nhợt nhạt. Cánh tay nó đưa về phái cạnh giường, máu đỏ từ cổ tay rỉ ra, tay còn lại cầm con dao gọt trái cây không biết nó lấy ở đâu ra.
ANh cuống cuồng xé một mảnh áo mình băng lại vết thương, vừa hét lớn:
-Quản gia Lâm! Gọi cấp cứu! Mau!
Anh quay lại nhìn nó, vỗ vỗ vào gương mặt nó, nói:
-An, tỉnh lại! Cố lên em! Em không được chết! Em không được chết !- Anh gần như gào lên.
Sao lại vậy? Sao nó lại tự tử? Tối hôm qua mọi thứ dường như đã tốt lên mà?
-Đừng bỏ anh!- Anh thét lên đau đớn như con thú hoang bị thương.
*
Một tuần sau.
Sân bay.
Anh đứng cạnh chiếc Limuos, châm một điều thuốc lên nhưng chưa kịp đặt nó lên môi mình thì một giọng nói khiến anh dừng lại:
-To6it hật sự bất ngờ khi anh cho gọi tôi về thế này đấy.
Anh quay lại nhìn hắn, ánh mắt chỉ có vẻ khinh thương nhưng vẫn có gì đó như cầu khẩn. , lo lắng lắm.
-Nếu không phải vì cô ấy tôi cũng không làm vậy. Vào xe đi!
Cả anh và hắn bước vào xe, tuyệt nhiên không nhìn nhau lấy một cái.
Hắn nhìn ngắm bầu trời qua cửa sổ. Bao lâu rồi hắn không nhìn thấy bầu trời nơi đây nhỉ? Chỉ mới mấy tháng nhưng sao như thể đã bao nhiêu năm rồi. Lòng hắn có chút xốn xang kì lạ. Thế nhưng loa lắng thì cũng không kém. Vì lí do gì mà anh lại có thể gọi hắn từ Mĩ xa xôi về, lại còn liên quan tới nó nữa chứ? Việc gì mà anh không làm được mà hắn làm được.
-Rốt cuộc anh định im lặng tới bao giờ hả Kiên?- Anh vẫn im lặng nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ phái anh.- Hay tôi sẽ nhảy xuống xe và ra lại sân bay, tôi vẫn còn vé khứ hồi đấy.
-An, cô ấy cần anh.- Anh nói.
-Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?-Hắn hỏi ngay dù cho hắn biết nó chính là người đã làm tim hắn đau đớn biết bao. Và rằng lẽ ra hắn phải trả thù nhưng không, hắn dần chấp nhận việc không có nó để sống một cuộc sống mới, để cả nó và hắn hạnh phúc hơn thay vì níu kéo. Và hắn cũng không muốn giống anh, để thù hận cứ xóa nhòa đi sự tốt đẹp trong tình yêu kia. Hắn đã lựa chọn con đường tốt đẹp hơn nhưng giờ hắn tự hỏi, liệu có phải hắn đã chọn lầm đường rồi không khi àm giờ nó đã gặp chuyện.
-Cô ấy lấy tôi.
-Điều đó đương nhiên là tôi biết.- Hắn thậm chí vẫn còn giữ chiếc thiệp cưới ấy. Chiếc thiệp nằm ngay ngắn dưới tập hồ sơ cũ trong ngăn cuối của tủ tư liệu của hắn. hắn để đó, biết sự hiện diện của nó và tự nhắc mình hắn và nó đã không thể nữa rồi. Thi thoảng nhóc vẫn lục tài liệu để giúp hắn và thấy nhưng đều giấu biệt và không biết rằng hắn biết được điều đó. Nhóc có lẽ tinh tế và tâm lí hơn nhiều so với vẻ ngoài của mình.- CÒn gì nữa không? Đừng nói anh gọi tôi về để chứng kiến khung cảnh gia đình anh hạnh phúc với anh, cô ấy và…một đứa con.- Rõ ràng hắn cực kì khó khăn để có thể thốt lên ba chữ cuối.
-Cô ấy có thai.- Tim hắn đau thốn. Dường như hắn còn run rẩy nữa, tay hắn siết chặt thành nắm đấm.- Nhưng đã mất.
-Cái gì? Chuyện quái gì xảy ra vậy?- Hắn hỏi dồn dập. hắn biết nó sẽ sock, sẽ đau đớn thế nào khi biết điều này.- Vậy nên anh gọi tôi về…- hắn ướm hỏi.
-Là tôi đã sai. Cô ấy suy sụp lắm rồi, chỉ anh mới giúp được cô ấy. Cô ấy đã…tự tử rất nhiều lần.- Anh cảm thấy cổ họng mình đắng nghét. Có gì đó chẹn họng anh lại.
-Nếu giúp anh thì tôi được gì?- Hắn hỏi một cách lạnh lùng.
Anh nhìn hắn và hắn cũng nhìn lại anh. Anh nói một cách khó nhằn:
-Cô ấy.- Không phải anh mệt mỏi vì nó mà vì anh không chịu nổi nếu nó tự hủy hoại mình hơn thế nữa. Anh có thể không có nó nhưng cái viễn cảnh nó chết đi. Anh không dám nghĩ tới nữa. Với anh, một người tự vẫn ngay trước mắt anh là quá đủ rồi. Anh không muốn nó sẽ giống như ẹm anh. Người phụ nữ đáng thương đó…
-Nếu anh không giúp, cô ấy sẽ chết mất.- Người anh run lên bần bật. ANh hoàn toàn mất bình tĩnh. Đưa tay lên che nửa trên gương mặt mình, anh đã khóc.
Hắn nhìn anh, định nói gì đó nhưng thôi. Liệu chăng đây là cơ hội cho hắn có lại nó?
*
Anh mở cửa phòng nó, nói khẽ:
-Vào đi.
Hắn, sau khi tắm táp, nhìn anh rồi nhìn khoảng không phía sau cánh cửa kia, bước hẳn vào. Anh bước vào ngay theo sau.
Nó ngồi trên chiếc ghế bành kê sát cửa sổ, mặc bộ váy dài gần tới chân màu hồng nhạt, áo lên cổ lộ rộng màu đỏ chói. Cô gái đó trông tái nhợt, mong manh và yếu ớt tới kì lạ. Nước da trắng tái kia khiến nó như hòa tan bản thân vào với nắng. hắn nhìn vào mắt nó. Vẻ tinh anh đã không còn, chỉ còn sự trống rỗng vô hồn giá băng.
Hắn tiến tới trước mặt nó, quỳ xuống trước nó, nắm lấy hai bàn tay nhỏ nhắn kia, nhìn với ánh mắt
bạn đang xem Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
trên TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen