Old school Swatch Watches
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 3 - Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
Bạn Đang Xem

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

đó đi.

*

Nó mở bừng mắt dậy, trời đã tờ mờ sáng. Cố ngồi dậy nhưng không được, nó khó hiểu nhưng ngay lập tức nhận ra đang có một vòng tay siết lấy mình, và cả cái hơi thở nóng sau lưng mình nữa. Anh nằm thấp hơn nó, gương mặt anh vùi vào phần giữa lưng nó còn tay thì ôm chặt phần hông. Hơi thở của anh phả vào làn da khiến nó thấy ngượng chín người.

Lách mình khỏi vòng tay siết chặt một cách khó khăn, nó không nhận ra vô tình mình đã khiến anh thức giấc.

-Đi đâu vậy?

-Ơ… em định về phòng.

Anh ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt nó. Điều này khiến nó không thích, nhưng nếu nói chính xác thì thực ra vì nó sợ cái ánh nhìn xoáy tận tâm can người khác của anh.

-Đi đi, tới giờ đi học rồi.-Chỉ chờ câu nói đó, nó bước ngay xuống giường, đi khỏi phòng với một tốc độ đi nhanh nhất nó có thể.

*

Nó ngồi trong xe, nín thin, không dám nói một câu gì cả.

-Hôm nay…

-Gì cơ ạ?

-Em biết em phải làm gì không?

-Làm gì?- Nó không hiểu.

-Với cái tên bạn gì đó của em đấy.

-Em…- Nó ngập ngừng.

-Sao?

-Em biết phải làm gì rồi.- Nó cúi gằm mặt xuống, lặp đi lặp lại trong tiềm thức câu xin lỗi Bảo.
*
Hắn tìm khắp dãy hành lang duy nhất mà mọi người có thể dùng để đi vào trường từ cổng, mãi mới tìm thấy nó đang đi đi với anh, người mà hắn không có chút thiện cảm nào cả.

-An.- hắn gọi nhưng không hiểu sao, nó có vẻ gì đó hơi hốt hoảng, hơi thảng thốt và có gì như sợ hãi.

Hắn chạy lại gần hai người, miệng vẫn cười nói:

-Hôm nay em tới trễ nhỉ?

Nhưng nó không đáp lại dù chỉ một từ.

-Sao vậy?- Hắn ngạc nhiên mà không để ý rằng anh đang nở nụ cười tự mãn.

-Em có gì cần nói với anh ta sao, An?- Anh nói.

-Không.- Nó trả lời.

-Anh nghĩ anh ta là bạn của em chứ?

-Không phải.- Nó lắc đầu.

Cử chỉ đó khiến tim hắn có gì nhói lên, đau, rất đau trong tim.

-Em sao vậy?- Hắn đưa một tay lên nhưng trước khi chạm được vào nó thì bàn tay ấy đã bị chính nó gạt phắt ra.

Hắn quay phắt sang nhìn anh nhưng chỉ nhận được ánh mắt giễu cợt và đắc thắng.

-Nếu không có gì thì hai chúng tôi đi được rồi chứ?- Anh vẫn cười nói nhã nhặn, nắm lấy tay nó rồi kéo nó đi.

Thế nhưng…
*
Bàn tay còn lại của nó giờ đã bị nắm chặt lại bởi bàn tay hắn.
*
-Buông ra.- Anh nói.

-Tôi không có việc gì phải nghe lời anh cả.- Hắn nói.

-Tôi bảo cậu bỏ tay ra khỏi An.- Anh gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự tức giận.

-Chính tôi mới phải nói câu đó.- Hắn nói đầy tức tối.- Anh làm cái gì mà dọa cô ấy tránh xa tôi chứ hả?- Nói rồi, hắn đấm thẳng vào mặt anh.

Mọi người trong hành lang thấy thế bèn tụ tập đông xung quanh để chiêm ngưỡng cái cảnh có một không hai đấy: có kẻ dám đây thiếu gia Kiên!!!

-Đồ điên!- Anh lao vào đạp thằng vào bụng hắn.

-Lộ bản chất thật rồi nhé.- Hắn nói giọng mỉa mai.

-Câm mồm.- Rồi cả hai xông vào đánh nhau loạn xạ. Anh đá, hắn đấm. Hắn đạp, anh thụi. Họ cứ xáp vào đánh nhau mà không quan tâm tới xung quanh.

-Tránh xa đồ của tôi ra nghe chưa.- Nó nghe thấy anh nói.

-Thôi ngay cái trò đó đi!- Hắn gào lên.

-Hai người làm ơn thôi đi!- Nó hét toáng lên.

Hai người dừng lại nhìn nó ngạc nhiên, có lẽ vì lâu lắm rồi nó chưa lớn tiếng như vậy.

Nó tiến lại, rút khăn tay lau mồ hôi trên mặt anh.

-Bảo, em xin lỗi.

-Gì chứ?- Hắn hỏi.

-Xin anh, từ giờ chúng ta hãy như không quen không biết đi.- Nó nói.

-Sao lại vậy được?

-Nếu anh muốn tốt cho em thì xin anh hãy như vậy đi.- Nó nói.

-Cô ấy nói đúng đấy, không muốn rước họa vào thân thì biến đi.- Anh cài lại cổ tay áo đã bị bung ra.- Anh liếc nhìn mọi người xung quanh.- Còn ở đó sao?- Mọi người nghe vậy dần tản ra nhưng không quên lời sau đó anh nói.- Ai bép xép chuyện này thì đừng trách tôi.

Anh cầm tay nó, cầm thật chặt như muốn chọc tức hắn. Khi đi, anh không quên dành tặng hắn nụ cười chiến thằng. Còn nó, nó chỉ để lại cho hắn ánh mắt nuối tiếc vô hạn.

*

Hành lang vằng vẻ không còn bóng người. hắn rút chiếc điện thoại trong túi, bấm một số điện thoại nào đó. Chỉ mới một tiếng đổ chuông mà đầu dây bên kia đã có người bắt máy. Hắn nói:

-Điều tra cho tôi cô gái tên An, từng ở cô nhi viện Phong Linh.
*

Anh đứng bên khung cửa sổ.

-Tiếc sao?

Nó lắc đầu.

-Anh…

-Gì?

-Xin đừng trả thù Bảo.

-Sao chứ?

-Xin đừng trả thù anh ấy.- Nó nói như khóc.

-Tôi biết mình phải làm gì.- Anh lạnh lùng rồi cúi xuống hôn nó, một nụ hôn hờ hững mà lạnh cả sống lưng. Nó chưa nhận ra rằng trong đầu anh không có ý định làm gì gia đình tên đó, anh chỉ muốn trả thù hắn, một mình hắn, bằng chính sức của anh.

Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 03
Đồng xu may mắn

Một đêm đầy sao.



nhìn thấy vậy ở cái mái vòm kính trong suốt ở hồ bơi.

-Này.- Anh gọi khiến nó quay ngoắt lại.- Đang làm gì đấy?

-Không, chỉ ngắm sao thôi.- Nó cười nhẹ.

Anh ngừng bơi, bước lên bờ. thấy vậy, nó vội cầm chiếc khăn đưa cho anh lau.

-Sao thế?- Anh nhìn nó dò xét.- Nghĩ tới tên Bảo đó nữa sao?

Nó im lặng, không phủ nhận, cũng chẳng khẳng định. Tuy nhiên anh hiểu rõ chứ. Nó cứ cúi gằm mặt xuống đất như thể trên mặt đất đang có gì đó lạ lắm mà không nhận ra anh đang chau mày lại.

-Quản gia Lâm.- Anh gọi. gần như ngay lập tức, người quản gia lớn tuổi đáng kính nhất trong căn biết thự này xuất hiện.- Lấy cho tôi món quà chủ tịch Trịnh vừa gửi tới.

-Vâng.

*

Một lúc sau, quản gia Lâm quay lại với một cái hộp gỗ nhỏ mạ vàng trên tay. Anh cầm lấy cái hộp, mở ra. Từ bên trong, anh lấy ra một đồng xu vàng có vẻ cổ xưa.

-Thứ này được gọi là “Lucky coin”, đồng xu may mắn của nữ hoàng Elizabeth. Em hiểu nó đáng giá cỡ nào chứ? Nó gật.

-Tốt.- Anh đóng cái hộp rỗng lại, trao cho quản gia Lâm. Rồi anh quay lại nhìn nó, nở nụ cười tàn nhẫn lạnh người, nắm chặt bàn tay giữ đồng xu, anh quăng thẳng đồng xu xuống bể bơi ngập nước trước sự ngỡ ngàng của nó.

Lấy chiếc khăn nó đang cầm trên tay để lau nước, anh nói:

-Em xuống hồ bơi đem nó lên đây cho tôi.

*

-Có cần rút nước hồ bơi ra không ạ?- Quản gia Lâm hỏi bằng giọng lo lắng.

-Không cần, để nguyên vậy cho tôi.- Anh lau mình rồi đáp bằng giọng giá băng.

*

Nó ngụp lặn trong nước, cố tìm một vệt sáng lấp lánh nào đó là dấu vết của đồng xu kia. Nó không biết bơi, nước cũng rất lạnh. Làm sao anh có thể bơi trong cái tình hình tiết trời thế này chứ? Toàn thân nó run lên bần bật. Nước như mơn trớn trên làn da nó, như thể thông qua từng lỗ chân lông trên da mà xâm nhập vào bên trong cơ thể để khiến nó lạnh hơn nữa.

Ngụp xuống nước hoàn toàn, nó cố mở to mắt ra mà nhìn, thế nhưng ở dưới nước, mọi thứ đều tối và khó nhìn. Nước xộc thẳng vào mũi và mắt nó khiến nó ngợp thở, mắt xót không chịu được. Nó vùng mình dậy khỏi mặt nước, ho sặc sụa. Thầm cảm ơn cái hồ bơi này nước chỉ tới gần ngang vai nó nên nó có thể đừng thẳng được chứ nếu với một đứa mù bơi như nó thì chỉ có chết mất. Còn nữa, cái mùi clo trong nước bể bơi thật khủng khiếp.

Nó nhìn quanh quất rồi khựng lại khi thấy cái gì đó lấp lánh lóe lên dưới đáy.

-Đây rồi.- Nó tự nhủ, đánh liều một lần nữa ngụp xuống nước, cố lấy cho bằng được đồng xu.

Ngay khi đã có được đồng xu trong tay, nó vui mừng.

Đột nhiên, điện vụt tắt.

*

Tắt cả chỉ còn là bóng đêm bao phủ.

Nó bắt đầu lo lắng rồi sợ.

Muốn vụt lên khỏi mặt nước nhưng mắt nó đã nhắm tịt, hoàn toàn không thể nào xác định phương hướng được nữa.

Nó bắt đầu vùng vẫy.

Đồng xu vẫn còn nằm trong bàn tay đang nắm chặt thật chặt của nó.

Nước. Bóng tối. Còn điều gì tồi tệ hơn nữa đây? Cái chết.

Nó vùng vẫy mạnh hơn.

Nước bắt đầu tràn vào hai lá phổi khiến ngực nó đau buốt, đau như thể cả ngàn kim châm chít vào tứa máu ra vậy.

*

Đứng chỗ công tắc điện ở hồ bơi chính là anh. Không phải anh muốn hại chết nó. Đơn giản vì anh tức, anh ghét nhìn thấy nó ở bên anh mà nghĩ tới ai khác. Thậm chí giờ anh nghĩ nếu để nó chết đi mà có thể giữ nó được thì anh cũng dám bỏ mặc nó lắm.

Thế nhưng không.

Anh không thể.

Anh không muốn một cái xác không hồn mà là một con người. Là nó.

Anh bật đèn lên rồi chạy vội tới, nhảy xuống chỗ nó đang vùng vẫy.

-Ax…- Nó sặc.

-Yên nào!- Nó không nhận ra ai cả, mắt nó hoàn toàn mờ hẳn, chỉ còn thấy những hình ảnh mờ nhạt mà thôi. Còn tai ư? Ngập tràn trong nước khiến tai nó ù hất cả lên, khó mà nghe thấy gì nữa. Điều duy nhất nó cảm nhận được là một vòng tay to lớn và ấm áp đang ôm lấy nó.

Anh đưa nó lên bờ.
<<12345 ... 43>>
bạn đang xem

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android