trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Mình thích cậu đồ rắc rối
dàng. Nàng đi men theo con đường mà các tì nữ bưng lễ vật và bước vào căn phòng sang trọng ấy, cảnh tượng trước mắt như phản bội lòng tin của nàng,trái tim nàng đau khổ tổn thương, nàng cố chạy thật nhanh ra khỏi hoàng cung , muốn thoátkhỏi hình ảnh ngườicon trai mà nàng yêu và từng thề ước với nàng đang tay trong tay bước vào lễ đường với người con gái khác. Nang cố đặt chân chạm vào nước biển mát lạnh, đâm xuyên thấu trái tim nhỏ nhắn của nàng. Vừa mới chạm vào nước biển thì chân của nàng lại biến mất và tiên cá thì chỉ là tiên cá mà thôi không thể là người được. Đau long nàng nhảy ủm xuống lòng đại dương quen thuộc mang theo suy nghĩ “ Tại sao ta không phải là con người”...Nàng đứng dựa mình vào vách đó cao có thể trong thấy lâu đầi của chàng hoàng tử, nước mắt nàng từ từ rơi xuống, nàng cất tiếng hát, nàng hát nhưng giọng của nàng đã bị mụ phù thuỷ lấy rồi còn đâu...và nàng khóc, khóc xuốt ngày suốt đêm cho tới khi biến thành bọt biển trắng xoá...Cứ mỗi lần bàn chân ai đó đặp xuống đám bọt biển sẽ cảm thấy nổi đau sâu thẵm...
Giọng nói nó bắt đầu nhẹn ắn lại, nước mắt rơi ra từ lúc nào. Nó cười cười đưa tay lên lau giọt nước mắt rồi quay sang nhìn Phi. Chưa kịp nói gì thêm thì môi nó đã bị làng môi ấm ấm bịp chặt.
Hai mắt nó cố mở to như có thể đếm được mấy sợ long mi khẽ run run hoàn mĩ của Phi, như thấy được cái song mũi cao thanh tú đỏ dần lên vì lạnh...Phi đang hôn nó...
Nó khẽ cựa người định thoát ra nhưng bờ môi kia cứ cố giữ nó lại bằng cái hôn thật sâu, thật ấm. Đầu lưỡi Phi mơn trớn đùa nghịch trong miệng nó nhưng lại hết sức dịu dàng và dễ chịu. Hai mắt nó nhắm lại, hai tay khẽ run lên nhưng cái ôm siết chặc của Phi đã khiến nó có cảm giác dễ chịu. Ủa...mà sao quen thuộc quá vậy 0^0?
Giống như những lần trong giấc mơ đó, chẳng nhẽ...nó lại mở trừng mắt thêm một lần nữa, định tháot ra nói gì đó nhưng bờ môi và cánh tay Phi lại không chịu cứ như vậy chăc snó nghẹt thở mất nhưng...phải nói sao nhỉ hạnh phúc chăng, tim nó đạp nhanh hoàn vào tiếng của con tim Phi. Người ta thường bảo, hai con người có chung một nhịp đập trái tim là họ đang có chung hạnh phúc. Nó nhắm mắt lại đáp trả nụ hôn của Phi theo môt sự nhắcnhở nhỏ của ai đó...^^
Nghẹt thở...nghẹt thở...Nó cảm thấy tim như sắp ngừng đập đến nơi ý. Cả thân hình nó như muốn vỡ tan thành nhiều mảnh...hàng trăm mãnh vụn...
Tưd từ nó cảm thấy như đã thở lại được, như cảm giác vừa luyết tiếc vừa vui mừng....aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa *^^* Ngượng chết đi được...nó mở trừng mắt nhìn Phi. Ánh mắt cậu đang nhìn nó tha thiết, sau bắt gặp ánh mắt nó thì ánh mắt cậu chuyể sang cái vẻ gian gian cố hữ, nó vội quay đầu đi,mặt nóng cả lên.
Ánh mắt Phi như không muốn để nó thoát, cứ đuổi theo nó. Haix thằng cha này, người ta đã ngượn chính cả mặt mà vẫn không chịu buôn tha. Cuối cùng nó quyết định quay đầu lại thì bắt gặp nụ cười trên khoé môi của Phi...cậu lại cúi xuống.......
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.....
Chưa kịp nói gì cả thì nó lại bị môi Phi buộc chặc.
Một lúc sau khi nó cảm thấy ghẹt thơr cậu bạn đáng ghét kia mới chịu buôn ra. Mặt nó đỏ ửng lên, cố gắn lấy lại bình tĩnh rồi quát vào mặt Phi:
-Cậu làm gì vậy hả?...Đồ dê xồm..._Nó cố hét lên thật to.
-Ai bảo cậu quyến rũ tớ làm gì?_Mắt Phi cong cong nhìn nó, cái vẻ gian gian...
-Cậu..._Nó tức giận...hơ hơ...Quyến rũ là có ý gì...*^^
-Mà ngon thật đấy! Nhưng tớ chưa thấy nó gì cả..._Phi nheo nheo măt nhìn nó vẻ ngay thơ tội nghiệp.(Nhưng rất rất dễ thương=> Cái con sói háo sắc này ý sập bẫy của P. Di rồi đấy)
-Cậu..._Nó vừa nói vừa đưa ta đánh mạnh vào người cậu bạn đáng ghét bên cạnh.
Phi nắm lấy tay nó, ấn vào ngực cậu rồi cười cười nói. Long ngực cậu chắc chắn, ấm áp làm cho tim nó khẽ run.
-Cứ thế này nhé. Đừng ngốc nghếch mà biến thành bọt biển đấy. Lúc ấy tớ sẽ vớt sạch cậu đen về sàn lọc lại..haha...
Haix vẫn mấy câu ngốc nghếch như vậy. Quỷ quyệt thật, nhưng sao nó thấy vui thế nhỉ.
Nó nhìn phi bằng đôi mắt đen to tròn khẽ chớp chớp. Không nói gì, sau đó nó bị Phi cốc trên đầu một cái rõ đau:
-Lần sau không được đưa đôi mắt như vậy nhìn đứa con trai khác, mà có đứa nào nhìn cậu tớ sẽ mốc mắt ra. À chỉ được nhìn tớ thôi và chỉ tớ mới được nhìn cậu như vậy! Nhớ chưa..._Phi nghiêm túc nhìn nó nói.
-..._Nó không nói gì . Chỉ là có cái gì đó bắt nó gật đầu một cái. Sau đưa mắt chớp chớp nhìn Phi.
-Haix! Tớ đã bảo rồi đừng quyến rũ tớ mà...
???? Là sao...Mặt nó nghệch ra nhìn Phi khó hiểu.
-Nhưng lần này tha cho cậu._Phi không nói gì cúi đầu hôn nhẹ vào trán nó. Tự dưng không đau làm mấy chuyện quái quỷ...hừ hư...T^T
-...
-Thôi về nhà nào!_Phi đứng dậy vươn vai nhìn nó rồi nói.
-..._Nó mặt nghệch đứng dậy theo Phi nhưng sao tự dưng thấy lạnh kinh khủng. Nhìn lại trên người thì quả thật nó thật đáng thương mặc mỗi chiếc đầm còn hở vai mới chết cứ..hừ hừ...lạnh quá...
-Này lại đây..._Phi đưa tay kéo nó về gần mình. Sau đó đưa tay ôm lấy vai nó. Ồ ấm rồi đấy. Hai má nó đỏ ửng lên...
-Tớ lạnh quá đứng vậy ấm hơn.
Ối trời ơi! Thế mà tưởng quan tâm tới mình lắm chứ._Mặt nó sị xuống thành bánh bao. Hai má phụn phịu. Nhưng Phi đau có chút ý cứ thế ôm nó vào long mà bước đi...Nhưng nhưng còn ba từ thiên liêng kia đau rồi...sao lại không có chứ..tên này tức chết đi được...bữa nào ta bắt ngươi đau khổ...huhuhu...tình yêu đầu của nó là vậy sao..cả ba từ cỏn con mà cũng không thấy đau...
Chap18:Người con trai kì lạ!!!
Sáng sớm vừa thưc dậy nó đã cố chạy thục mạng thật nhanh ra khỏi nhà. Cố gắng không để Phi thức giấc. Chuyện tối qua đối với nó không phải giăc mơ mà là sự thật. Nên vì là sự thật mới thấy khó đối diện với nó.T^T
Nó chen người trên tuyến xe buýt buổi sáng. mặc dù rất khó chịu nhưng còn hơn là sáng nay đi với Phi. Nếu đi vs cậu ấy chắc nó không có lỗ mà chui xuống mất.==
Vừa đặt chân xuống đất mẹ thân thương nó cảm thấy như mình từ cõi chết trở về. Quả thật từ cõi chết trở về dấy. Xe buýt gì buổi sáng mà đông khủng khiếp. Không có chỗ ngồi nên nó phải đứng xuốt hai tiếng và thay trạm xe đến ba lần mới có thể đứng ở đây...đứng trước cổng bệnh viện.
Nếu không có cái vụ tối hôm qua thì nó cũng chẳng dại gì mò lên mấy tuyến xe buýt như vậy.
*******
-Mẹ._Nó gọi to khi trong thấy mẹ mình đang xách cặp lòng đi ngược về phía nó. Chắc là mẹ đi mua đồ ăn sáng.
-Con đến đấy à!_Bà hỏi nó nhưng mắt thì trong ra xa như muốn tìm một người nữa.
-Cậu ấy ngủ nướng ở nhà rồi!_Nó cảm thấy hụt hẫn khi mẹ mình quan tâm đến Phi.
-Vậy con vào chơi với bố! để mẹ đi mua chút thức ăn._Bà nhìn Di vs ánh mắt âu yếm.
-Vâng!_Nó gật đầu vs mẹ rồi trong theo cái bóng gầy gầy của mẹ nó đã đi khuất sau lùm cây hoa giấy .
...
-Bố! con đến rồi đây..._Nó vội đẩy cửa. hai mắt tít lại cười cười nhìn bố...nhưng bất ngờ hai mắt nó mở to, mồm cứng lại khi nhìn thấy người con trai đang ngồi bên phía của sổ.
Người mà nó không muốn gặp nhất.
-Làm gì đứng thừ người thế?_Bố nó cười cười đưa mắt nhìn nó.
-Anh..._Nó lắp bắp khi thấy Long cũng cười với mình. Nhưng ánh mắt của anh thoáng vẻ khó hiểu không giống thường ngỳa. Ánh nắng bên ngoài của sổ hất vào mặt anh. tạo nên cái vẻ đẹp lạ lùng và nét buồn thấp thaóng ẩn hiện. Nó vội lắc lắc đầu vẻ không tin...
-Làm gì thế ! Long đến đây chơi với ta lúc sáng sớm! Con thấy bất ngờ vậy à?_Ông tiền đưa đôi mắt không hài lòng nhìn cô con gái rựợu là nó.
-Di! Em mới đến à?_Long nhìn bố nó cười xong quay sang nó hỏi.
-Vâng!_dù gì anh ta cũng hơn tuổi. Trước mặt bố cũng nên lịch sự một chút.
-Tới đây ngồi đi._anh ta đưa tay đập xuống lớp nệm của chiếc ghế còn trống bên cạnh mình.
Nó bấp giác bước tới rồi ngồi xuống. Nó thoáng trông thấy nụ cười hài lòng của bố khi nhìn nó và Long...Sao mấy hôm nay ai cũng khó hiểu cả...^^
***
Nó ngồi nói nghe bố nó và Long nói mấy chuyện mà nó không biết và cũng không thích nghe lắm. Ánh mắt dõi mông lung ở cái nơi cố định nào đó.
-Vậy cháu đưa con bé đi ăn sáng nhé!_Giọng của bố nó dường như đánh thức nó. Hử sao nó phải đi vs anh ta chứ...aaaaaaaaaaaa T^T Bố luôn luôn thích anh ta, thật ra thì anh ta có gì hay chứ luôn bắt nạt nó không à.
-Vâng! Vậy tụi cháu đi ạ!_Long đứng lên cười với bố nó.
-Bố..._Nó cự nự.
Bất chấp ánh mắt phản đối
của nó bố nó chỉ lờ lớ lơ mà chào tậm biệt Long. Nó biết dù nói cái gì thì bố nó cũng không thay đổi.
-Vậy con đi đây!_Nó nhìn bố vẻ thất vọng. Nhưng vẫn bwocs đi theo Long.
Ra đến bên ngoài cửa. Nó mới cố đi thụt lùi tạo một khỏang cách xa Long hơn một chút.
-Lại đây nào? Anh không làm gì em nữa đâu! Dù gì thì anh cũng đã lớn rồi!_long nhìn nó, nụ cười của anh ta càng trở nên khác lạ. Khác lạ đến mức làm cho nó nhìn sững. Xong lại bất giác bước châm đi song song vớ