trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Mình thích cậu đồ rắc rối
br />
“ Hôm đó là tối mùa đông của 2 năm trước ,Cô lao vụt ra khỏi nhà và đi nhanh dọc theo con đường nhựa tấp nập xe cô. Những giọt nước mắt lăn dài của cô càng chảy ra thì lại bị những đợt giói lạnh làm khô hết cả. Cô cứ lặng lẽ đi như vậy như người vô hồn ,tự nhủ “Cứ đi cho đến khi cuối con đường này…”… và cô lặng lẽ bước đi, bộ quần áo trên người mỏng lại bị những đợt gió mạnh tạt vào người nên hai vai cô khẽ run lên, da ở phần cổ trần nổi hết cả lên khan cự lại với cái lạnh thấu xương…Cô cứ đi mãi đi mãi trên con đường thẳng tắp như không có điểm cuối cùng. Cô nhẽo miệng cười một cái đầy mỉa mai rồi bất chợt khựng người lại, miệng khô khốc cứng đờ lại, ánh mắt mông lung khi nghe thấy tiếng hát ấm áp trầm lắng nhẹ nhàng tràn đầy yêu thương của một người con trai nào đó cách lên kèm theo tiếng gitar lay động long người…Trong lời lài hát là lời của một chàng trai nhắm nhủ với người yêu của mình vào những ngày đông giá lạnh…
Sóng phát thanh nói ngày mai lạnh lắm
Em đi đâu nhớ mặc thêm áo nhiều
Nhớ lúc mưa đi thật châm em nhé
Anh thương em mong về em mọi lúc
Muốn thấy em mãi được vui trong nắng
Khẽ lướt qua như ngàn hương thơm này
Nhắn gió mây trao lời ca anh hát
Mong đêm nay ta được bên nhau mãi....
Cô bất chợt khẽ rùn mình ôm lấy hai vai, xoay người nhìn về hướng phát ra giọng hát. Bên kia đường là một dàn hoa lili tím bao bọc xung quanh một tiệm café nhỏ có gác mái nhìn rất dễ thương, cánh cửa tiệm đống hờ lại nhưng nhờ chiếc đèn nhỏ nơi tấm bản tên quán bằng gỗ chiếu xuống cô mới thấy được những gì diễn ra bên trong quán, mặc dù không hẳn là hết tất cả nhưng có thể nhận xét bên trong có kha khá vị khách mà đa phần là các cặp tình nhân nhưng trong đó vẫn có những người ngồi một mình trên một chiếc bàn và trầm tư. Tiếng nhạc kết thúc , cô theo bản
năng vẫn đắm chìm vào dai điệu ngọt ngào ban nãy. Nhưng một lúc lâu sau cô lại giật mình, đôi vai bất giác rung lên, một hạt nước long lanh chảy ra nơi gò má, cô đưa tay lau mạnh đi…Thế đấy, cô lại đứng ngắm nhìn tấm biển bằng gỗ thêm một lần nữa… “Sắc Tím”…Có lẽ màu tím là màu của thủy chung và chờ đợi…Cô lại nhẽo miệng cười rồi lại bước đi…nhưng có ai đó đập nhẹ vào vai cô, cô quay người lại,…một người đàn ông trẻ, có khuôn mặt điển trai và vóc dáng cao lớn, anh đang mặt một chiếc áo sơ mi trắng có viền cổ màu đập nhìn rất cuốn hút, nụ cười của anh để lộ lún đồng tiền khá sâu ở má trái càng làm cho người đối diện phải sững sờ càng sững sờ hơn. Không đợi cô cất tiếng hỏi, người đàn ông đối diện đã nói với cô rồi chỉ tay về hướng trước mặt…
-Có muốn thử vào đó ngồi một chút không?_Giọng nói anh thoang thoảng, đôi mắt cười nhìn cô.
Cô không nói gì, ngơ ngác nhìn về phía ngón tay thon dài của anh đang hướng đến…Tiệm café Sắc tím…Cô quay đầu nhìn anh vẻ không hiểu.
-Chỉ là nếu bây giờ có thời gian em có thể vào đó…?_Anh ngập ngùng trước ánh mắt của cô, xong gãi đầu nhìn cô với ánh mắt biết cười sâu thẳm.
-Vâng!_Cô không biết gì chỉ gật đầu một cái nhẹ, cứ chăm chăm vào nụ cười đó của anh. “Một con người kì lạ”…
-Vậy đi thôi!_Anh mỉm cười hài lòng rồi bước về phía trước và cô tự động đi theo bước chân của anh. Không phải là cô “hám trai” mà bở vì hình như cô cũng đang lưỡng lự có nên vào trong quán đó hay không.
…
Vừa bước vào trong quán, cái mùi café ca cao sữa nóng như kích thích đầu ốc của cô trở nên tỉnh táo hơn, toàn thân ấm dần lên khi cánh cửa sau lưng đống lại. Bây giờ cô có thể nhìn thật kĩ trong quán, mọi thứ ở đây dường như trung hòa giữa thiên nhiên và con người, giữa màu sắc tường và các đồ vật được bài trí.
-Ngồi ở đây đi!_Giọng của người con trai lại cách lên nhẹ nhàng như nhắc nhỡ. Đợi cô ngồi xuống rồi anh mới hỏi:
Bây giờ cô mới để ý chỗ mình đang ngồi, là một chiếc bàn tròn được đặt bên cạnh cửa sổ, có một bóng đèn nhỏ bị dấu đi một phần vào chậu hoa li ti màu tím nhỏ giữa bàn tạo cho người ta cái cảm giác ấm áp an toàn, có chút lãng mạn. Sát bên phía cầu thang đi lên gác nhỏ là một dàn hoa leo có những đốm hoa cũng nhỏ nhắn màu tím, một phía các bậc thang đặt những ngọn nến và những hình gốm trắng nhỏ nhắn dễ thương hình các nhân vật hoạt hình và những chú chó đốm trong bộ phim “101 chú chó đốm”. Bây giờ cô mới để ý người con gái ngồi ở bàn kế bên mình, cô ó cái tóc xõa dài, long mi dày cong vút được chau chuốt tỉ mỉ, sóng mũi cao và đôi môi đỏ bóng dễ thương…trên tay cô là một cuốn sách có cái tên khá đặc biệt “Lặng”, có lẽ là được lấy ra từ giá sách nhỏ treo bên cạnh chiếc bàn của cô ấy. Cô ấy lặng im đọc cuốn sách một cách chăm chú, có vẻ rất thích thú chuyên tâm để đọc hết cuốn sách đó,…Anh chàng kì lại trên tay là một chiếc khay nhỏ, bên trên và một tách trà và hai chiếc cốc to…anh đến bên cạnh cô gái đang độc sách, đặt xuống bàn cho cô tách trà rồi cười hỏi nhỏ cô gái gì đó, cô ấy mỉm cười hạnh phúc lại vs anh, hai người họ có vẻ thân thiết lắm,…Anh chào cô gái rồi hất mặt về phía cô, cô gái quay sang nhìn cô cười chào rồi lại quay sang nhìn anh. Anh bước đến bên cô rồi đặt chiếc khay trên tay xuống bàn, hai chiếc li sứ màu trắng đựng bên trong là thứ chất lỏng đặc sệt có hai màu tương đương nhau…
-Xin mời!_Anh cười cười nhìn cô rồi rồi đẩy về trước mặt cô là chiếc ly sứ bên trong có chất lỏng nhạt hơn chiếc li trước mặt anh.
-Vâng!_cô gật đầu rồi đón lấy chiếc li bằng hai tay, hơi ấm của cái chất đặc sệt truyền từ lớp sứ dày qua bàn tay của cô, ấm áp đến lạ. Cô đưa miệng lên nhấm nháp một ngụm, mùi socola đắng kèm mùi sữa ngọt quyệt vào mũi, chảy vào cổ cô rồi lan tỏa vào toàn bộ cơ thể lạnh cống của cô…Thật kì diệu.
Anh nhìn cô hài lòng…
-Anh là chủ quán?_Sau khi trò chuyện vs anh cô mới biết tiệm café nhỏ nhắn này lại là của một người đàn ông cao to này…Cô há hốc như không tin vào tai mình. Anh tên Bình Nguyên, 28 tuổi là giám đóc một công ty thời trang ở đây vừa là một ông chủ của tiệm café . Anh nói thật ra thì anh học về tâm lí xã hội là chính nhưng gia đình là một chuyện khác.
-Ừm!_Anh gật đầu , nhìn cô bằng ánh mắt biết cười.
-Sao lại có thể?_Cô có vẻ kích động.
-Sao lại không thể? Cô bé?_Anh cười cười lại nhìn cô bằng ánh mắt biết cười.
-Em cứ tưởng, chủ quán này phải là một cô gái dịu dàng xinh đẹp, thuần khiết…đâu ai ngờ lại là một…người to cao như anh…_Cô cố nhấn mạnh mấy chữ cuối.
Cách nói của cô làm anh phải phá lên cười. Anh đưa tay xoay xoay chiếc cốc trước mặt mình.
-Chuyện này cũng bình thường thôi! Em là người 989 nói với anh như vậy kể từ khi anh mở tiệm đấy. Kể cả cái cô gái đang đọc sách bên kia!_Anh nháy mắt hất hàm về cô gái lúc nãy, dường như cô ấy cảm nhận được điều gì đó nhìn về phía họ rồi mỉm cười.
…
Cô và Nguyên nói với nhau rất nhiều thứ rồi chợt nhớ ra gì đó cô lại bất giác hỏi:
-Sao lúc nãy anh lại gọi em vào đây?
-Bời vì anh thấy em cô độc, dường như đang chờ đợi và dường như đang lạc lõng…thấy thương cảm!_Anh nháy mắt, không ngần ngại mà nói.
Lời nói của anh đã đánh động vào nỗi đau lúc nãy của cô, đang dịu bỗng dưng nó lại chảy ầm ầm như trách móc…Cô cúi đầu, vân vê vạt áo pun mỏng của mình.
-Thật ra anh mở tiệm café này cũng có lý do cả…
Cô lặng ngồi im như nín thở để nghe anh kể một câu chuyện của mình…Anh biết chị vào năm anh còn là học sinh c3, lúc đầu anh rất ghét chị, ghét bởi cái vẻ gang lì và xem con trai không ra gì của chị,…nhưng không hiểu sao anh lại dần cảm thấy chị nằm ở trong tim anh từ lúc nào. Anh cố gắng trở thành bạn của chị thông qua cậu bạn thân của chị cặp kè với cô bạn thân của anh, từ đó khi chị đi chơi anh cũng đi cùng, và kể từ đó anh luôn dõi mắt theo chị, anh biết chị thích lòai cỏ dại có những đốm hoa li ti màu tím, anh đã từng nghe chỉ hùng hổ nói to. Hoa tuy nhỏ nhưng nó mang trong mình sắc tím của sự chờ đợi và thủy chung…Và cũng vì thế anh biết chị đang yêu thầm một người con trai khác, người con trai giỏi giang hơn anh…Anh đau khổ nhìn chị khi chị đau khổ nhìn người con trai đó đi cùng vs một cô gái khác, bạn của anh bảo anh ngốc nhưng anh chỉ lặng cười rồi thôi, cho đến một ngày người con trai mà chị thầm thương biọ tai nạn và qua đời trong lúc đem quà sinh nhật đến nhà cho chị, chị đã tự nhốt mình vào phòng và ở trong đó một tuần, khi chị bước ra khỏi phòng chị chỉ đưa cho mọi người một chậu hoa màu tím rồi xách va li vội vã rời đi Mĩ không nói thêm lời nào…và từ đó đến giờ chị chưa về lần nào…từ đó đến giờ anh vẫn chờ chị , cũng giống như chị vẫn luôn chung thủy với người con trai đó. Anh chờ cho đến một ngày chị sẽ cách tình yêu của mình vào một góc ở tron