80s toys - Atari. I still have
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 20 - Mình thích cậu đồ rắc rối
Bạn Đang Xem

Mình thích cậu đồ rắc rối

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Mình thích cậu đồ rắc rối

. Cái này hơi kì cục.

-Tại sao!_Vẻ mặt Phi bình thãn, nhếch đôi môi đẹp lên:-Tớ phải lấy phần công sức cả tối của mình mà._Phi đưa dôi mắt cong cong nheo lại vẻ gian gian.

-Nhưng tư thế này không hợp lí cho lắm_Nó cố gắng nặn ra từ từ một, giọng lí nhí.

-Sao lại không hợp lí! Quá hợp lí đi chứ_Phi đưa mắt nhìn nó. Ánh mắt của Phi mở to rất đẹp, phát sáng như màu của đêm tối. Nó có thể thấy rõ khuôn mặt mình trong ánh mắt của Phi. Một con nhỏ đưa đôi mắt to chớp chớp. hai má đỏ bừng...

AAAAAAAAAAAAAA...T0T...Toi nó rồi. tại sao hai má lại đỏ lên cơ chứ...

Phi cúi xuống sát nó hơn nữa. Nó có thể cảm thấy hơi thở của cậu như lang toả khắp da thịt của nó. Thật là..nhưng nó lại chẳng thấy ghét gì cả. T^T Nó cũng trở thành lũ mê tai mất rồi (Con nhỏ Ngu ngốc)

Sau đó nó chỉ biết nhắm mắt...cố nhắm mắt thật chặt hai hay nắm chặt lại...huhu...

“Tại sao nó không khán cự nhỉ...”

-Phì..._Có tiếng cười phì phát ra đâu đây. Nó vội mở to đôi mắt.

Phi đang cúi người cười sặc sụa bên cạnh nó. Khoé mắt có hai giọt nước sắp lăn ra đến nơi. “lại bị lừa nửa rồi”..

.0

^^

-Cậu...quá đáng!_Nó cố hét lên. Đánh thẳng vào người Phi mấy cái...Tức chết được.

Phi đưa tay đỡ lấy mấy cú đấm của nó nhưng vẫn cười cười. Sau nắm được tay nó lại cậu ấy lại nói, có vẻ rất rất nghiêm túc khác lạ lắm.

-Tớ đói rồi?_đôi mắt Phi lúc này rất rất đáng yêuđâylàlờicủat

^^

Nó cố giằng tay ra khỏi tay Phi. Nhưng mãi mà không được. Lại gắt lên.

-Thả ra đi chứ! Không về nhà thì ăn gì được!_tức giận vì bị chơi vố.

-Nhưng tớ thích ăn cái khác..._Phi đưa mắt lém lỉnh nhìn nó. Nhưng sao nó cảm thấy cả vẻ không yên tâm cho lắm.

-Cái gì!_Nó lại gắt lên. đồ con trai kén chọn. Tối rồi ăn cái gì mà ăn. Với lại cậu muốn ăn món gì ngoaig mì ra thì đợi tới sáng con nhé! hừ hừ...

-Cái này này..._Phi từ từ cúi đầu xuống...

Chap17: Nàng tiên cá_bọt biển và tên ấy^^

-Tớ đói rồi?_đôi mắt Phi lúc này rất rất đáng yêuđâylàlờicủat

^^

Nó cố giằng tay ra khỏi tay Phi. Nhưng mãi mà không được. Lại gắt lên.

-Thả ra đi chứ! Không về nhà thì ăn gì được!_tức giận vì bị chơi vố.

-Nhưng tớ thích ăn cái khác..._Phi đưa mắt lém lỉnh nhìn nó. Nhưng sao nó cảm thấy cả vẻ không yên tâm cho lắm.

-Cái gì!_Nó lại gắt lên. đồ con trai kén chọn. Tối rồi ăn cái gì mà ăn. Với lại cậu muốn ăn món gì ngoaig mì ra thì đợi tới sáng con nhé! hừ hừ...

-Cái này này..._Phi từ từ cúi đầu xuống...

-a!_Di hét lên một iếng sau đó đưa tay lên đẩy hắn ra xa.^0^

Cú đẩy quá mạnh làm đầu hắn đập vào lớp kính phía sau xe phát ra âm thân trong không gian tĩnh lặng “Cốp”...Mặt mày hắn xa xầm...cái con nhỏ này.

Hắn trừng mắt nhìn cô bạn đang từ từ ngồi dậy nhìn hắn bằng ánh mắt như muốn nói:”Tại cậu cả”...Haix hết chịu nổi con nhỏ này.

Hắn nhìn Di, gắt lên:

-Cậu làm gì vậy hả?

-Tại cậu mà...ai bảo cậu định làm gì tớ._Giọng Di lí nhí nhưng vẫn cố đưa đôi mắt khinh khỉnh nhìn hắn.

-Làm gì là làm gì. Đầu óc cậu có bị gì không vậy_Hắn tiếp tục quắc mắt. kaka thật ra hắn cũng có ý định làm vậy thật đấy. Hơn nữa là cả hai lần cơ. Nhưng lần đầu nhìn cô như sắp sửa chết đến nơi, bộ dạng hết sức dễ thương nên hắn tha, còn lần thứ hai có ý định mà cô lại phản đối, còn gây thương tích cho người khác nữa chứ(Dê xồm) ...hừ...

-Cậu...Lúc đó cậu định làm gì ai mà biết được_Môi Di chu lên vẻ dễ thương, tay vân vê lớp ren trên bộ váy. Hành động này của Di khiến hắn chỉ muốn cắn cho cô một miếng.(haha...tâm hồn đen tối)

-Này1 Đầu óc cậu đen tối thật đấy! Không nhìn lại mình à?_haha...hắn không cắn cô đượ thì trêu cô vậy.

-Cậu..._Di tức giận nóng cả mặt không biết nói gì trước lời nó mang tính chế diễu của Phi. Hai tay cô nắm thành nắm.

-Tớ thì sao!!!_Hắn đưa đôi mắt khiêu khích nhìn vẻ giận dữ không nói được gì của Di.

-Vậy thật ra lúc đó cậu muốn làm gì ? Nói đi..._DI hình như đã lây lại được bình tĩnh nên nói một hơi dài nhìn Hắn không sợ hãi.

-Tớ bảo đói mà!_Hắn đưa đôi mắt chắc chắn nhìn Di kềm nụ cười khoái trá.

-Đói sao lại chồm người về phía tớ!_Di lại tiếp tục tra khảo cho ra ngô ra khoai.

-Cái đó..._Hắn đưa ta chỉ xuống chân chiếc ghế của Di.

“Bùm” Quê đọ. Mai má Di đỏ ửng trong rất dễ thương. Cô nhìn túi đồ dưới chân mình vẻ bất ngờ sau đó chuyển sang thù hạnh.

Tiếng cười của hắn cất lên làm Cho hai má của Di càng đỏ hơn. Trong lúc này cô không biết nói gì hơn...^^

-Gì mà nhìn sững vậy?_Hắn không cười nữa đưa mắt sang nhìn cô bạn nhỏ có vẻ mặt đang cực kì cực kì thú vị...

-Sao không nói sớm_Hắn bật cười khi trong thấy cô bạn có vẻ thú vị này...haha. Đôi mắt to tròn khẽ nhấp nháy rồi dịu xuống vẻ khó hiểu...

-Đưa cái túi đây?_Giọng nói của hắn cất lên trwocs khi kịp suy nghĩ. Hắn đưa tay xách chiếc túi toàn đồ ăn mà Di đưa sáu đó bước ra ngoài xe trong sự ngỡ ngàng của Di.

-Xuống đây?_Hắn đưa tay gõ nhẹ vào cửa kính rồi nói vọng vào với Di. Không bít hắn nghĩ gì nữa.

-Nhưng trời tối rồi! Về nhà đi._Di vừa mở cửa đưa đôi mắt to đen láy nhìn một vùng tối trước mặt có vẻ sợ hãi.

-Không sao!_Hắn đưa mắt nhìn Di rồi với tay vào bật đèn ngoài xe cho sáng hơn. Hình như lúc này Di mới nhận ra bên kia đường là một bãi cát. Còn có tiếng sóng vỗ.

-..._Cô lưỡng lự.

-Đi thôi!_Hắn vừa xách một bịt đồ lớn vừa kéo tay Di đi về phía bãi cát theo ánh đèn của chiếc xe.

Di không nói gì cứ lặng lặng đi theo hắn. Thật ra bây giờ hắn nên quyết định.

*****

-Tưởng tối lắm, hoá ra ra đay cũng sáng thật._Nó đi bên cạnh Phi cười mỉm rồi buộc miệng nói.

-Thế hồi nhỏ vào buổi tôi cậu không ra biển à?_Phi đưa mắt quan nhìn nó vẻ bất ngờ. Dân biển mà chưa tối nào ra biển kì quá nhỉ.

-Ừm!_Nó mim cười nhìn bộ dạng bất ngờ của Phi rồi nói.

-tại sao?_Phi lại đưa mắt bất ngờ. Chân hơi buớc chậm lại.

-Vì sợ_Nó không nhìn Phi bước đi về phía trước.

-..._Phi không nói gì cả...kì lạ thường ngày nếu thấy nó nói những câu này thì đáng lí cậu ta sẽ chạy tới cốcvào đầu nó và **** liền một mật sao hôm nay có vẻ hơi kì kì. Nhưng nói trước nó vẫn còn đang tức giận vụ mới đây đấy nhá.

-Tớ đói rồi. Ngồi đây đi!_Phi ngồi bịt xuống lớp

cát trắng mịn. đặt cái túi lớn mà hồi nãy nó và Phi đã vào Siêu thị gần nhà Bác Tâm mua. Thế mà lúc đó nó lại quênmất là mình để cái túi giưới chân. Quê độ thật.

Cả hai đứa nó không ai nói với ai câu nào, chỉ thấy cậu bạn đáng ghét bên cạnh nó đang ăn ngấu nghiến cái bánh mì kẹp thịt.

Haix 0 Bó tay thật rồi...

Ánh trăng chiếu xuống mặt biển, các đợt song đạp vào bờ lại mang theo lớp bọt biển trắng xáo được ánh trăng chiếc rọi càng nổi bật hơn...

-Cậu có từng nghe câu chuyện về bọt biển chưa_Tự dưng lúc này nó lại nhớ tới câu chuyện mà hồi nhỏ bố nó đã kể. Và đó là lần đầu tiên nó thấy ông rơi nước mắt.

-Hửm...kể đi..._Phi nhìn nó. Bằng ánh mắt co vẻ bây giờ chỉ chăm chú vào ăn thôi.

Thôi kệ vậy...( _ _ )

-Bọt biển này là hoá thân của nàg tiên cá..._Nó cất tiếng đan cả vào tiếng song vổ.

-..._Phi vẫn không nói gì. Nó không liếc mắt nhìn cậu mà đưa mắt nhìn ra phía mặt biển đen thẫm loáng thoáng có ánh sáng mờ mờ của ánh trăng chiếu xuông.

-Nàng tiên cá đen lòng yêu thương chàng hoàng tử mà nàng đã cứu sống khi thuyền của chàng ta bị chìm xuống biển...

-...

Giọng nói nó cứ đều đều như muốn hoàn làm một nhịp với tiếng song biển kia.

-Khi chàng hoàng tử đã bình phục trở lại, chàng ta đáp lại tấm lòng của nàng tiên cá, hai người sống bên nhau rất hạnh phúc nhưng ít lâu sau chàng ta bảo với nàng là mình phải về cung để gặp vua cha...chàng ta hứa là sẽ sớm trở về lại bên nàng tiên cá. Nhưng...một ngày, hai ngày ...rồi ba năm mà chàng trai vẫn không trở lại. Nàng tiên cá vì nhớ thương chàng trai mà bất chấp sự ngăn cấm của cha mình để đi tới nơi ở của mụ phù thuỷ. Nàng đã đổi lấy bàn chân con người bằng giọng hát tuyệt đẹp của mình. Mụ phù thuỷ cho nàng mượn bàn chân của con người nhưng chỉ trong vòng một ngày là nàng phải trả lại. Nàng tiên cá đã chấp nhận lí do này và nàng đã có đôi chân con người khi đánh dấu vào bản hợp đồng của mụ phù thuỷ độc ác.

-...

-Nàng lần đầu tiên được có cảm giác đi trên mặt đất, được có cảm giác thoải mái tự do như vậy nên nàng đã dùng hết sức mình để chạy thật nhanh đến hoàng cung nơi có người thân yêu mà ba năm nay nàng cảm thấy nhớ nhung vô tận. Khi đến bên hoàng cung, nàng đã cố nói với người cảnh vệ nhưng giọng nói của nàng đã bán mất cho mụ phù thuỷ rồi còn đâu. Hôm ấy nhà vua tổ chức một buổi lẽ linh đình. Nên có rất nhiều xe kéo ra vào cung điện, nàng tiên cá vì nhanh trí đã trốn trong một chiếc xe và có thể đi vào hoàng cung một cách d
<<1 ... 1819202122 ... 49>>
bạn đang xem

Mình thích cậu đồ rắc rối

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android