Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen
Bạn Đang Xem Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
n… chọn đại vậy!
Hơ hơ, đã kêu là quà mà lại “chọn đại” ?!
- Chết rồi, anh không có gì làm quà rồi! – Ryan có vẻ hơi “hoảng hốt”.
- Không sao đâu, mọi người dừng bày vẽ linh tinh.
Trong khi tôi cố “an ủi” Ryan thì Rei lại nhìn anh bằng vẻ đắc ý “không diễn tả nổi”
- Sao nào, đến ở nhà người ta mà lại nói không có quà, anh lịch sự thế à?
- Rei!
- Không sao – Ryan quay sang tôi – Anh đùa thôi mà, thực ra anh cũng đã chuẩn bị hết rồi. Hi vọng mọi người sẽ thích!
- Cho em xem!
- Đợi lát về đi.
Hic, thì đợi vậy. Chà chà tò mò quá, không biết quà kia là gì nhỉ? chắc không phải đồ ăn như Rei đâu… Tuy rằng nói không cần bày vẽ nhưng mà… có quà vẫn hơn chứ ha ha!!! Hầy, xem nào… Đi thẳng, rẽ trái, đi thẳng, rẽ phải @@ Kia rồi! Ngôi nhà màu xanh lá thân yêu của mình! Lúc này nắng đã lên cao… Dàn hoa giấy hai màu hồng- trắng đan xen quen thuộc nhanh chóng hiện lên trước mắt tôi… Nổi bật, kiêu sa, mà ấm áp…Đã mười ba năm rồi tôi sống ở đây, với dàn hoa ấy, với từng con phố dài lê thê cùng những ngã rẽ không ít lần đi lạc, với những người hàng xóm vui tính hay chọc cười tôi lớn rồi mà tính khí như trẻ con,… hầy, Linh Đan à, mày mới xa nhà có hơn 5 tháng thôi mà cứ như đã đi đến cả nửa thế kỉ vậy! Đa sầu đa cảm, không hiểu từ lúc nào tôi bắt đầu như vậy, hay buồn vu vơ, nhạy cảm hơn với cuộc sống… Buồn cười, phải chi vì mình đã “lớn”, đã trưởng thành hơn, chín chắn hơn chăng?
Trên sân nhà em có một giàn hoa
quanh năm suốt thánh hoa nở âm thầm
dù nắng hay mưa giàn hoa vẫn rộ khoe sắc dịu hiền tươi thắm sân nhà em…
Giàn hoa giấy màu tím mộng mơ
màu trắng học trò hay màu hồng thương mến.
Hoa nở không chờ ai hoa dịu dàng trên tay…
Tuổi thơ ấy ngồi dưới giàn hoa trang sách học trò ép vào nhành hoa giấy
cánh mộng phai màu hoa với kỷ niệm thơ ngây…
Trên sân nhà em có một giàn hoa
quanh năm suốt thánh hoa nở âm thầm
dù nắng hay mưa giàn hoa vẩn rộ khoe sắc dịu hiền tươi thắm sân nhà em…
Giàn hoa giấy màu tím mộng mơ màu trắng học trò hay màu hồng thương mến.
Hoa nở không chờ ai hoa dịu dàng trên tay…
Tuổi thơ ấy ngồi dưới giàn hoa trang sách học trò ép vào nhành hoa giấy
cánh mộng phai màu hoa với kỷ niệm thơ ngây…
Part 3: Chiếc vòng gỗ ngày xưa
” Mẹ!!!” , vừa nhìn thấy mẹ ra mở cổng, tôi liền chạy lại ôm chầm lấy người. Hu hu, hơn 5 tháng trời rồi tôi mới lại có cảm giác ấm áp thế này… Người mẹ luôn rất ấm và còn có một mùi hương cỏ may nhẹ nhàng mà tôi rất thích nữa. Ước gì cứ mãi được thế này… Ở trong lòng mẹ, tôi luôn có cảm giác an toàn, được trở che, bảo vệ… Quên đi tất cả mọi buồn lo, mệt mỏi… Yên bình…
- Con bé này, lớn rồi mà cứ như còn bé lắm đấy, cẩn thận bạn nó cười cho!
Ách ách, tôi quên mất là còn hai người nữa cũng đang ở đây, hơn nữa Rei… mẹ cô ấy đã mất… Vội vã buông tay khỏi người mẹ, tôi len lén đưa mắt nhìn Rei.
- Con chào bác!- Ryan mỉm cười, lễ phép hơi cúi đầu.
- Con chào bác ạ!- Rei cũng cười, nhưng nụ cười ấy… chỉ là gượng mà thôi. Chơi với Rei cũng đã được một thời gian rồi, chỉ cần nhìn qua là biết cô ấy thực ra luôn che dấu cảm xúc của mình, đặc biệt là mỗi khi buồn… Có khi nào nhìn cảnh tượng vừa rồi cô ấy lại nghĩ đến mẹ thì sao? Ôi trời, sao tôi lại có thể quên mất điều này được chứ? T_T
- Ừm, hai đứa là bạn của Tiểu Đan à?
- Dạ. Cháu tên Quân, còn đây là Minh.
Mẹ tôi nhìn hai người họ khá kĩ, sau đó lại quay sang tôi:
- Sao con bảo là một nam một nữ mà lại đưa cả hai cậu con trai về ?
- Ơ… mẹ ơi…- Tôi kéo Rei lại – Cô ấy là con gái đó mẹ, bạn thân luôn ý mẹ ạ. hì hì, chắc tại Tiểu Minh ăn mặc thế này nên mẹ nhầm thôi mà.
Mẹ tôi lại nhìn Rei một lần nữa…
- Rất tốt!
- Dạ?- Cả ba chúng tôi đều tròn mắt ngạc nhiên. Mẹ ơi đừng phán những câu lấp lửng thế chứ =.=
- Bác thấy con gái là phải mạnh mẽ thế này mới được! Nào mấy đứa vào nhà đi thôi, đừng đứng ở ngoài mãi thế!
Nói rồi mẹ tôi liền thân mật kéo tay Rei vào nhà. Ái chà, có vẻ mẹ rất thích cô ấy đây… Rei cũng khá vui nên cũng lon ton theo mẹ tôi luôn. À há, thế con gái mẹ, “em yêu” đứng đây thì sao??? Hu hu thế là tôi bị “ra rìa” rồi òa òa òa
- Yên tâm đi, còn có anh mà!- Ryan vỗ vai tôi, an ủi.
- Vầnggggg, em với anh đồng cảnh ngộ rồi…
***
Sau màn “chào hỏi” rất chi là “thắm thiết” kia, mẹ đưa Ryan và Rei đi sắp xếp phòng ở cho hai người họ. Nhà tôi không quá rộng nhưng được cái nhiều phòng, mà phòng cũng khá sạch sẽ gọn gàng nữa
… Chắc hẳn thằng Bi em tôi và chị giúp việc phải thường xuyên qua mười mấy căn phòng lau dọn mỗi ngày mất! Haizzz mà cũng nhanh thật đấy, mới đó đã trưa rồi…
- Mà mẹ ơi bé Bi đâu rồi?
- Hôm nay nó sang nhà bà, chắc mai mới về. – Mẹ tôi vừa cắt hành tây vừa trả lời.
- Ju… à Đan có em trai á? Thế mà chẳng thấy nói bao giờ.
- Ôi dào, con bé này hay vậy lắm mà @@%$##%@
Cứ thế mẹ tôi bla bla kể tuốt tuồn tuột những chuyện tức cười từ nhỏ đến giờ của tôi cho Rei nghe. Có liên quan sao? Tất nhiên là không! thế mà hai người nói nói cười cười ra chiều vui vẻ lắm ý >trong khi tôi đang gò lưng mà lau sàn bếp đây này!!! Thực ra Rei đã định lau thay tôi, cơ mà mẹ tôi nói cô ấy là khách, chị giúp việc hôm nay nghỉ ốm nên dĩ nhiên con gái lớn là tôi đây phải nhận trọng trách cao cả này rồi, hic…
~~~
Mưa… Trời lại mưa tầm tã…
Đáng ra chiều nay tôi đã định vào thăm bố, thế mà lại mưa gió thế này. Mẹ tôi không cho tôi đi vì sợ tôi lại cảm cúm, nói tôi ngày mai vào thăm bố cũng được.Dù sao cũng còn ở nhà lâu mà, thiếu gì thời gian chứ! Tôi cũng nghe mẹ nói rằng bệnh tình của bố đã có chút tiến triển tốt hơn rồi, ít ra bây giờ khả năng tỉnh lại cũng là 15%- một con số với người khác là quá nhỏ bé nhưng với gia đình tôi, đặc biệt là với người đã nằm đó 4 năm trời thì đó quả thực đã là con số rất khả quan rồi. Sống là phải có hi vọng thôi… Một mình ngồi trong phòng, tôi thơ thẩn dọn ra đống đồ đạc cũ ngày xưa. Xem nào, đây là con búp bê dì tôi mua bên nước ngoài gửi về cho tôi. Tôi quý nó lắm, thậm chí còn không cho ai động vào, chỉ giữ khư khư chơi một mình, đến nỗi mẹ tôi than phiền rằng lần sau không cho dì gửi đồ chơi về cho nữa @@. Còn đây là quả cầu thủy tinh có tuyết rơi, là quà sinh nhật nhỏ Miên tặng tôi năm tôi 15 tuổi. Bây giờ nó đang du học tại bầu trời châu Âu nào đó rồi, chẳng biết còn nhớ con bạn này không nữa T.T Cũng gần hai năm ko liên lạc gì rồi… Hà hà, mấy bộ váy búp bê này là thành phẩm “nữ công gia chánh” đầu tay của tôi đây mà! Tuy đường chỉ khâu có hơi lộn xộn một tí, mà vải cắt cũng chưa đều nữa TT_TT, nhưng mà con búp bê dù sao cũng vẫn mặc vừa này… Cứ vậy, từng món đồ cũ chứa đầy những kỉ niệm ấu thơ được tôi bỏ ra, lau chùi ngắm nghía cẩn thận. “Báu vật” cả đấy! Và rồi, tôi vô tình chạm vào một chiếc vòng gỗ cụ kĩ dưới đáy hộp… Những viên gỗ tròn xoe đã có vài vết nứt nhỏ và trở nên xấu xí… nhưng tôi lại cảm thấy thân thương lạ kì… Từng mảng kí ức lại ùa về…
- Minh Minh! Minh Minh! Thích quá đi!
- Tiểu Đan Đan! Đã bảo không dc gọi anh là Minh Minh nữa cơ mà, nghe giống con gái quá!
- Kệ em, em thích gọi thế đấy ha ha
…
- Tiểu Đan Đan ngoan, đừng khóc mà.
- Nhưng em đau lắm, chảy máu rồi này!
- Anh đưa em về nhà băng lại nhé?
- Đau lắm, em không đi được.
- Anh cõng.
…
- Hi hi hi
- Tiểu Đan Đan cười gì thế? Hết đau rồi à?
- Không ,vẫn đau lắm.
- Vậy sao còn cười?
- Vì em thấy giống trong truyện “Hoàng tử và công chúa” quá. Trong truyện hoàng tử cũng cõng công chúa thế này.
- Em thích làm công chúa không?
- Có ạ.
- Vậy anh sẽ làm hoàng tử của công chúa nhé?
- Ừm, cũng được, nhưng mà hoàng tử thì sẽ phải cõng công chúa cả đời đấy!
- Chỉ cần công chúa thích là được!
- ha ha vui quá đi!
…
- Nhà anh sẽ đi ư? Hu hu, không thích đâu, Muốn anh Minh ở đây chơi với Tiểu Đan Đan cơ…
- Tiểu Đan Đan đừng khóc mà, nhất định anh sẽ đến thăm em, rồi chúng mình lại cùng nhau chơi xích đu nhé, ngoan nào…
…
- Đây là gì?
- Quà sinh nhật của em đấy, em thích không?
- Ôi đẹp quá! Nhưng anh đã hứa rồi đấy nhé, nhất định phải quay lại chơi với em!
- Ừ, anh hứa.
- Ngoắc tay nhé!
…
Đúng rồi, đây là chiếc vòng mà anh Minh Minh tặng cho tôi, làm sao mà tôi lại quên được chứ? Minh Minh của tôi, người con trai năm xưa luôn đẩy xích đu cho tôi được lên cao, người đỡ tôi mỗi khi tôi té ngã, người lo lắng tìm kẹo bạc hà cho tôi ngậm mỗi khi tôi kêu đau họng,… Anh đã hứa sẽ về thăm tôi, và chúng tôi lại cùng nhau chơi với xích đu cơ mà! 13 năm rồi… Liệu Minh Minh của tôi có giữ lời hứa với tôi không? Anh ấy thực sự có quay về không? Mà …có về thì sao mà gặp được tôi chứ! Nhưng, nhà tôi đã chuyển đi, không còn ở đó nữa… Gia đình anh ấy thì cũng dời đi và không một chút tin tức gì… Tôi đã liên tục hỏi mẹ, ngày nào cũng nhắc nhỉ anh Minh Minh có đến chơi với con không, và buồn thay là lần nào câu trả lời của mẹ cũng là “Không”… Tôi còn nghe mẹ nói chiếc xe chở hai anh em Duy Phong và Duy Minh gặp tai nạn, rồi gì mà cả nhà chuyển sang Mỹ chữa trị và định cư luôn bên đó
bạn đang xem Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
trên TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen