XtGem Forum catalog
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 26 - Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
Bạn Đang Xem

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

nhớ được gì nhiều, nhưng anh vẫn tin chỉ cần trở về nơi quen thuộc, nhất định có thể giúp cho trí nhớ hồi phục phần nào…
Hai chuyến xe, từ hai nơi cách xa nhau, nhưng cùng hướng về một điểm: Uy Châu.
Một thành phố bị lãng quên suốt hơn chục năm qua nhưng lại là nơi gắn kết những số phận
Có một thứ gọi là “Duyên phận”
Liệu có ở Uy Châu?
Part 5: Trở về với kỉ niệm xưa…
Lá vàng rơi bay trong chiều vụn vỡ
Gió xào xạc thì thầm như nhắc nhở
Dấu chân người mùa cũ còn hằn in…
Nơi này vẫn thế, bao lâu rồi vẫn thế… Năm xưa tất cả mọi người đột ngột nhận lệnh di dời để làm khu công nghiệp, cứ ngỡ rằng rừng thông này, bãi cỏ này sẽ mãi mãi chỉ còn là nỗi nhớ, thế mà giờ đây nó vẫn vẹn nguyên…
Như chưa từng xảy ra chuyện gì…
Bất chấp dòng chảy thời gian vô tình cuốn trôi đi tất cả…
Lần thứ 3 tôi trở về nơi đây… Cảm giác thật lạ… Vẫn ấm áp như ngày nào, nhưng dường như điều gì đó đang chờ đợi tôi… Gần lắm, rất gần rồi… Những ngôi nhà bỏ hoang, những ngõ vắng xôn xao chiều hiu hắt… Tôi nhẹ bước trên nền gạch xưa cũ. Nơi này, thực sự đã bị bỏ hoang quá lâu rồi… Lãng quên quá lâu rồi…
~~~
Cuối cùng, nơi tôi dừng chân lại là chiếc xích đu ngày xưa… Phủi đi lớp bụi dày, tôi lặng lẽ ngồi xuống, nhún chân đưa mình lên cao… Trời sắp về chiều… Những tia nắng cuối ngày tràn ngập không gian yên tĩnh… Màu vàng của nắng, màu xanh của bãi cỏ mượt mà,… Từng nhịp đưa đều đều của chiếc xích đu cũ kĩ đưa tôi trở về với ngày xưa…
- Zaaaaaaaaaaa, cao quá, thích quá !!!
- Hừ hừ… nhưng mà anh mệt! Mệt…
- Đi mà, thêm một lúc nữa thôi, mẹ em sắp gọi về ăn cơm rồi…

- Chúng mình chơi “chọi gà” nhé!
- Á, có gà đâu?
- Đây này!
- Cái gì đây?
- Cỏ gà.
- Cỏ gà á?
- Ừ, em không biết sao? Cái này ở đây nhiều lắm!
- …
- Bây giờ thì chơi được rồi nhé!

- Tại sao nắng lại có màu vàng hả anh?
- Vì từ khi sinh ra nắng đã thích màu vàng!
- Tại sao cỏ lại có màu xanh?
- Vì cỏ thích màu xanh.
- Tại sao tóc anh lại có màu đen?
- Vì anh…
- Ha ha
- …
- Anh đâu có thích màu đen! Ha ha. Chẳng lẽ cái gì có màu gì đều là do nó thích sao? Anh Minh Minh trả lời buồn cười quá. Ha ha ha
- Hứ, không chơi với em nữa, em dám cười anh!
- Ơ, đừng mà, em sẽ không cười nữa đâu…

Đó là lần duy nhất tôi và Minh Minh giận nhau. Đúng là trẻ con… Tôi có cả tá những câu hỏi tại sao còn Minh Minh thì cũng có chừng ấy câu trả lời. Những thắc mắc ngu ngơ, những cách lý giải khù khờ… Ngày ấy, vui thật đấy! Haizzz, tự nhiên lại thấy buồn quá! Nếu có ai nhìn thấy bộ dạng tôi lúc này chắc hẳn sẽ cười tôi chết mất. Vì sao ư? Vừa cười vừa thở dài thuồn thuột… Hâm quá đi tôi ơi !!! *_*
Ngồi thêm một lúc nữa, tôi quyết định đứng lên. Hơn 4 giờ chiều, chưa phải muộn lắm nên tôi cũng chỉ định đi dạo loanh quanh một chút rồi mới về. Dù sao chuyến xe cuối cùng về Lâm Giang mãi tận 6 giờ 30 mà. Nhưng khi tôi vừa quay người chuẩn bị bước đi…
- Tiểu Đan Đan!

Anh đứng đó nhìn em thật lâu…
Là em thật sao? Thực sự đúng là em
Kí ức của anh
Điều anh luôn kiếm tìm…
~~~
- Tiểu Đan Đan !
“Tiểu Đan Đan”
“Tiểu Đan Đan”
“Tiểu Đan Đan”

Cái tên này lâu lắm rồi mới được cất lên…
Cái tên này ngày xưa cũng chỉ có mình Minh Minh gọi…
Cái tên này… là tên của tôi…
Minh Minh…
Minh Minh … Anh ấy đã quay về sao?
Những cảm xúc vui buồn xen lẫn trong tôi… Một phút nào đó, tôi đã cảm giác như tim mình ngừng đập… Chẳng lẽ chỉ là mơ? Không, đừng nói với tôi là mơ… Tôi không muốn …
- Tiểu Đan Đan… Là em đúng không?…
Giọng nói ấy lại vang lên… Thanh âm nhẹ bẫng… mong manh… Như thể chỉ cần chớp mắt một cái là sẽ tan biến như làn khói mờ ảo trong sương sớm vậy…Hai tay tôi bất giác nắm chặt … Những móng tay hằn trên da đau nhói, cho tôi cảm nhận được chút cảm giác thực sự không phải là ảo ảnh… Tôi, chắc chắn không nghe nhầm… Nhưng mà, giọng nói này…quen lắm! Thật sự rất quen…
Hít một hơi thật sâu, tôi từ từ quay người lại… Người con trai trước mặt tôi đứng ngược sáng, nhưng tôi vẫn nhìn rõ mái tóc bạch kim nổi bật, và… đôi mắt nâu trầm ấm…
Danny?
- Danny!
- Đan Đan!
- Sao anh/ em lại ở đây?
Hai chúng tôi cùng đồng thanh, và mở tròn mắt nhìn nhau… Đứng đối diện Danny lúc này, tôi bỗng có cảm giác thân quen kì lạ, như thể chúng tôi đã biết nhau từ lâu lắm rồi. Nhưng… không thể nào, tôi chỉ mới biết anh chưa đầy nửa năm mà?… Hay là do cái tên ấy? Cái tên Tiểu Đan Đan chỉ mình chàng “Hoàng tử bé con” của tôi gọi, cũng như biệt danh “Minh Minh” sến như con gái tôi nằng nặc đặt cho người ấy…
- Đây là nơi hồi nhỏ em từng sống, nhưng hồi 5 tuổi thì nhà em đã chuyển đi rồi!- Tôi hi ha trả lời.
-…
Im lặng… Im lặng…
Danny không nói gì cả, cứ đứng yên như vậy… Tôi thấy lạ liền ngẩng đầu lên nhìn anh. Gương mặt đột nhiên trắng bệch, nhưng… đôi mắt nâu hút hồn ấy như đang xoáy sâu vào tôi… Có chút gì đó giống hệt Minh Minh vậy…
- Danny, anh không sao chứ?
- …
Đột nhiên Danny ôm lấy tôi! Ngỡ ngàng, tôi giật mình vội tìm cách thoát khỏi vòng tay ấy…
- Danny, anh sao vậy? Bỏ em ra…
- Là em đúng không? Là Tiểu Đan Đan đúng không?
- …
Tiểu Đan Đan… thì đúng là tôi rồi! Nhưng mà sao Danny lại biết cái tên ấy?
- Sao anh…
- Anh đây mà! Là anh – Minh Minh của em đây…
- Minh Minh… Đúng là anh sao?
- Phải, là anh… Anh đã trở về rồi đây…
Vòng tay ôm tôi siết chặt lại… Nhưng tôi không đau, mà cảm thấy rất ấm áp! Không phải mơ đâu, đúng rồi, không phải là giấc mơ… Người trước mặt tôi đây, người đang ôm tôi đây thực sự là Minh Minh bằng xương bằng thịt… Hóa ra lâu nay anh ấy vẫn luôn ở bên tôi, vậy mà tôi lại không hề hay biết! Hey, nhưng tại sao Minh Minh lại là Danny? Tại sao lần đầu chúng tôi gặp lại anh lại làm như không hề quen biết tôi? Tại sao…
- Sao em lại đi? Đã đến rồi sao còn muốn đi nữa?
- Á… Em đi đâu đâu? Em…
- Đừng đi nhé… Đừng đi…
Hai vai tôi bỗng trở lên nặng trĩu… Cả người Danny, à không, Minh Minh ngả hoàn toàn lên tôi, không chút sức lực…
~~~
“Tách tách tách!!!”
Tiếng đèn flash liên tục được nháy sáng…
“Đẹp thật đấy!”, có lẽ những tấm ảnh này sẽ tạo nên một bộ ảnh đẹp đây. Background đẹp, mẫu cũng đẹp. Haizzz nhưng mà chỉ tiếc nhân vật chính trong đây sắp không được bình yên như khung cảnh này nữa rồi…
“Rè…Rè..”
- Alo!
- “Xong chưa cậu nhiếp ảnh gia?”
- Rồi rồi, rất đẹp nha!
- “Thế thì mang ngay về đây!”
- Nhưng mà thế thì phí lắm. Tôi nghĩ là…
- ” Nếu còn muốn nh
ận tiền thì mang tất cả những gì anh “thu hoạch” được về đây!!!”
- Dạ…
“Tút tút tút…”
Part 6: Tại sao?
- Ryan, ngại quá, lại làm phiền anh rồi, hì hì
- Làm phiền? em nói thế này là làm phiền sao?
- A…Em…
Đứng trước Ryan không hiểu sao tự nhiên tôi lại thấy có chút mặc cảm tội lỗi, đặc biệt là khi nhìn vào đôi mắt sâu như thấu tận tim gan mình của anh ấy, và bây giờ là câu hỏi có phần… có phần chua xót này… Sao vậy nhỉ? Tôi hình như đâu có làm gì sai đâu ?
2 tiếng trước…
- Minh Minh! Minh Minh! Anh không sao chứ? Minh Minh !!!
Anh ấy cứ thế ngất đi trên vai tôi. Luống cuống, tôi đặt Minh Minh nằm xuống bãi cỏ mềm dưới chân. Cố đảo mắt nhìn quanh xem có ai để nhờ giúp đỡ không mà không có ai cả… Tất nhiên rồi, vì đây là khu vực đã bị bỏ hoang hơn chục năm nay từ khi cái dự án chết tiệt ấy bị đình lại mà… Nhưng chẳng lẽ lại cứ ngồi đây sao? Đưa tay lên trán Minh Minh, tôi phát hiện nó rất nóng! Thảo nào vừa nãy anh ấy ôm tôi tôi lại thấy ấm như vậy… hu hu, bây giờ làm thế nào đây? Mọi nỗ lực lay gọi Minh Minh đều trở nên vô dụng… Mà anh ấy cao lớn thế này sức mèo hen như tôi đỡ anh ấy ra ngoài kia kiểu gì đây???
- Minh Minh! Minh Minh anh dậy đi mà… Dậy đi mà…
Nắng chiều dần tắt… Gió thổi bỗng làm tôi ớn lạnh… Ngay lúc nguy cấp ��


Chương 28: Trở về – Đối mặt – Sóng gió bắt đầu…
Part 1: Thu hoạch
Yahoooooooooooooooo !!!
Kì nghỉ hè này có lẽ là những ngày đặc biệt nhất từ trước đến giờ trong cuộc đời tôi. Nói thế nào nhỉ, tôi cảm giác mình thật may mắn, và dường như là đang có tất cả vậy, ha ha… Tôi đã tìm được Minh Minh, sự chờ đợi bao năm qua xem như không uổng, và thực sự Minh Minh vẫn giữ lời hứa với tôi… Chà, không ngờ 13 năm qua lại có nhiều chuyện xảy ra với anh ấy như vậy. Ai mà tin được cái chuyện mất trí nhớ hoang đường chỉ có trong tiểu thuyết và phim truyền hình như thế lại xảy ra ngoài đời thực, và lại ngay với Minh Minh. Xem ra phải “cải tạo” lại suy nghĩ rồi O_o . Ế, mà điều không ngờ hơn nữa chính là việc Minh Minh… là Danny ! Minh Minh vui vẻ, hay cười đáng yêu ngày xưa của tôi bây giờ lại chính là chàng hotboy số 1 của trường… Lạnh lùng, bí ẩn, có đôi khi hơi… đáng sợ nữa… Như một tảng băng ngàn năm… nhưng đầy sức hút! Cả nghìn học viên nữa của Royal cứ gọi là đổ rầm rầm, khả năng nhìn xa thì… cũng ngày càng tăng. Tôi vào học viện này mới có hơn 5 tháng, thì đến 4 tháng ng
<<1 ... 2425262728 ... 32>>
bạn đang xem

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android