Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen
Bạn Đang Xem Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
mới nhìn thôi người ta muốn như được bước trọn vào trong đó rồi. Chàng trai tên là Gia Lâm, cô gái là Mẫn Chi. Hai nhà Lâm -Mẫn cũng rất tán thành cho tình yêu của đôi trẻ, thậm chí còn định sẵn ngày tổ chức đám cưới nữa. Haizzz nhưng mà có lẽ như người ta thường nói tình yêu quá đẹp sẽ không có được kết cục tốt đẹp… Trước hôm tổ chức lễ cưới đúng ba ngày, trời mưa ròng rã, cuối cùng thì ập đến một trận Đại hồng thủy khủng khiếp… Cả làng Phù Thiên ngập trong biển nước. Lẽ ra Mẫn Chi và Gia Lâm đã thoát được lên núi cùng gia đình rồi, nhưng không đành để mặc những người còn lại, Gia Lâm quay lại cứu người… Cũng vì cố gắng đưa một em nhỏ lên bờ khi đã thấm mệt, Gia Lâm bị dòng nước cuốn trôi…Rồi thì cơn lũ cũng qua đi, tất cả lại trở về làng… Không chịu được sự thật quá đau đớn là Gia Lâm đã ra đi, Mẫn Chi ngày ngày ra bờ sông ngồi đợi, rồi khóc… Cứ như vậy suốt bao nhiêu năm, không ngày nào cô thôi hi vọng rằng Gia Lâm sẽ trở về… Con sông nơi Gia Lâm ra đi và Mẫn Chi ngày ngày ngóng trông sau đó được đổi tên thành Lâm Chi, theo tên của hai người để người đời mãi nhớ đến tình yêu thủy chung cao thượng của đôi trẻ…
- Có mỗi tên sông thôi mà cũng có cả câu chuyện dài thế cơ à? Oáp…
- Rei! – Tôi nhíu mày nhìn cô bạn Tomboy ngáp ngắn ngáp dài không chút ý tứ kia – Cậu ngủ thế chưa đủ à, hay là… nghe chuyện tớ kể buồn ngủ?
- no no no! – Rei lắc đầu nguầy nguậy – Em yêu kể chuyện rất hay, nhưng mà chuyện dài quá làm Rei buồn ngủ thôi.
- What! Cậu không thấy là câu chuyện rất cảm động sao?
- Không, chỉ thấy buồn ngủ thôi…
Grừ grừ >Nếu không phải đang ở trên xe đông người thì tôi thật muốn xông lên bóp cổ lè lưỡi cô nàng Rei này mất! Ừ thì đúng là tôi không có năng khiếu trong mấy việc kể chuyện này cho lắm 0, với lại… với lại thực ra câu chuyện về cái tên của con sông Lâm Chi này cũng không đến nỗi dài như thế, là tôi có thêm chút “gia vị” vào thôi, nhưng mà… nhưng mà Rei có cần phản ứng thế kia không?
>”
- Dây thần kinh lãng mạn của cậu đứt luôn rồi à?
- Hì hì – Rei gãi gãi mái tóc ngắn nâu óng của mình ( thực sự thì tôi rất thích cái kiểu tóc ấy của Rei, nếu không phải vì “trung thành” với mái tóc đen dài ( dù bây giờ nó không dài lắm =.=) quen thuộc thì có lẽ tôi đã thử cắt như vậy rồi he he) – Có đâu mà đứt…
- …
- Em yêu không biết đâu chứ ở nhà mọi người toàn gọi Rei là “máu lạnh” thôi.
Máu… máu lạnh??? Bị gọi thế mà còn cười được sao? Đúng là, chỉ có Rei của tôi mới có suy nghĩ như vậy…
- Mà sắp đến chưa vậy?
- Đến đâu?
- Nhà Judy.
- À, khoảng nửa tiếng nữa. Nhà Judy ở qua Trung tâm thành phố một đoạn cơ. Đây mới chỉ đến chỗ cửa ngõ của Lâm Giang thôi.
- Thế à.
- Mà này…
- …
- Lát đến nhà mình Rei cứ gọi mình là Linh Đan hoặc Tiểu Đan nhé, còn mình cũng gọi cậu là Tiểu Minh.
- Sao phải thế? Rei không quen.
- Nhập gia tùy tục thôi, ở nhà mình không có kiểu xưng hô tên họ nửa Tây nửa Ta thế đâu. Mọi người không thích như vậy.
- Ờ ờ
- Ờ ờ là sao?
- Nhớ rồi!
- Nhớ gì?
- “Đến nhà Judy thì gọi Judy là Linh Đan hoặc Tiểu Đan, còn Judy sẽ gọi mình là Tiểu Minh”, OK?
- Yes! You are right!
Hai chúng tôi hi hi ha ha trên xe giết thời gian, chẳng mấy mà đã sắp đến nhà rồi. Chắc các bạn sẽ thắc mắc tại sao k
hông có Ryan trong cuộc trò chuyện nãy giờ của tôi và Rei. Hầy, vậy thì các bạn phải nhìn ra sau tôi kìa. Rồi, Ryan đang ngủ rất ngon đúng không? Chính xác thì anh ấy đã ngủ như vậy cả tiếng đồng hồ rồi, và hình như còn có có vẻ hơi mệt mỏi nữa… Bạn hỏi tôi sao để Ryan ngồi một mình dưới đó ư? Thế thì tôi lại phải kể một câu chuyện thế này: Câu chuyện về ” Sự tích chỗ ngồi” Tôicóthểsẽkểhơitệ,cácbạnthôngcảmnha\m
~~~
Lúc ba chúng tôi lên xe…
- A, vẫn còn chố trống kìa! – Mắt tôi sáng ngời nhìn hai hàng ghế chưa có ai ngồi trước mặt. Và tất nhiên, rất nhanh chóng tôi ngồi vào một ghế.
- …
- Này, xe chạy rồi đấy, hai người có định ngồi không đây?
Hấy, biết nói thế nào bây giờ, hai mái tóc nâu đang nhìn nhau đầy “sát khí” . À, chính xác là Rei thôi, hic. Cô ấy có vẻ như vẫn giận chuyện Ryan cười mình, hoặc là… vì một lý do gì đó khác giữa hai người này mà tôi không biết chăng? Kệ đi, tóm lại là…
- Ê, đấy là chỗ của tôi chứ?
- Em yêu là của tôi, bên dưới còn chỗ đấy, anh xuống đó mà ngồi!
Tôi: ” …”
Ryan: “…”
Rei à, có cần phải như thế không? May cho bạn đây là Ryan hiền lành tốt bụng đấy, chứ mà là tay Billy siêu siêu chọc phá kia thì… @@
~~~
Trở về hiện tại…
Phường Kim Trung…
Zaaaaa, còn khoảng 10 phút nữa là đến bến xe số 5 rồi. Theo lịch trình thì chúng tôi sẽ xuống xe tại đó và đi bộ một đoạn là đến nhà tôi rồi hé hé. Bên cạnh tôi, Rei nhắm mắt, chẳng rõ là ngủ hay đang “dưỡng thần” =_= . Đã mấy lần tôi định quay xuống gọi Ryan nhưng mà nhìn anh ngủ ngon quá thành ra lại không nỡ… Ánh nắng buổi sớm chiếu nhẹ qua khung cửa kính trong suốt, hắt lên Ryan lại càng làm cho những đường nét trên gương mặt anh đẹp lên rõ rệt… Mắt anh vẫn nhắm nghiền, rèm mi thi thoảng còn hơi động đậy nhưng dường như chủ nhân của nó không định tỉnh dậy, cứ thế Ryan dựa đầu vào cửa sổ mà thiếp đi. Màu nắng và màu tóc anh hòa quyện lại với nhau, cùng ánh lên sắc óng ánh của ban mai…Có lẽ không cần tôi phải mô tả thêm điều gì ở đây, bởi các bạn có thể hoàn toàn tự hình dung ra cảnh mỹ nam ngồi ngủ trên xe buýt sẽ như thế nào. Có lẽ tới 90% các bạn nữ mơ mộng sẽ ngắm nhìn không chớp mắt, và đôi mắt tội nghiệp chỉ “tạm” được nghỉ ngơi khi mà anh ta tỉnh dậy mà thôi @@. Tin hay không thì tùy, nhưng trong trường hợp của tôi đây thì điều đó là hoàn toàn đúng. Xe chúng tôi khá là rộng, lúc này các ghế đều đã kín người. Ngoại trừ gần một nửa là các bác trung niên, nhân viên văn phòng đi làm, các bé nhỏ và nam sinh ra thì (hầu như) toàn bộ các cô gái trẻ (chắc là chưa có người yêu, hoặc người yêu ko có trên đây, hoặc … n giả thiết khác) nếu ngồi trên thì sẽ có dấu hiệu “sái cổ ” vì quay xuống, ngồi dưới thì chiếc cổ đáng thương sắp dài thêm đọ nửa phân! Vì sao ư? Hãy hỏi hai cái con người đang ngủ kia kìa! Một mỹ nam đã “chết”
mà nay trên xe lại có tận “hai” mỹ nam thì bảo sao trái tim yếu mềm của các cô gái chịu nổi chứ… Hại người, đúng là “lấy sắc hại người” mà T.T . Ryan là hotboy thì gây sự chú ý của người ta không có gì bàn cãi, nhưng mà… nhưng mà cái người bên cạnh tôi thì… đáng không đây??? Quả thật nhìn Rei lúc này chẳng khác gì “hoàng tử ngủ trong rừng” cả, ai mà biết được trong hàng chục đôi mắt trái tim không ngừng hướng về Rei có ai không liên tưởng thế không, chưa kể còn tưởng tượng luôn thể mình là nàng công chúa đến giải cứu hoàng tử bằng một nụ hôn?!
- Haizzz
- Hết nhìn chằn chằm rồi lại thở dài là sao?
- Hả! Cậu không ngủ nữa à?
- Có ngủ bao giờ đâu “không ngủ nữa”.
- Thế…
Rei quay sang ghé sát tai tôi:
- Cho mọi người “thưởng thức” mỹ nam tí chứ!
- Biến thái…
- Chỉ có em yêu mới được nói thế thôi đấy.
- Biến thái!!! >
- Hầy, là người ta cứ nhìn Rei chứ Rei nào muốn vậy đâu.
Nói rồi Rei nhún vai điệu nghệ như thể bản thân vô tội vậy @@ Thôi bó tay rồi…
“Xịch!” Chiếc xe dừng lại trước biển đõ số 5. Tôi vội vã gọi Ryan và kéo Rei xuống xe. Đến rồi, cuối cùng cũng đã đến rồi ! Yahooooooo !!!
- Hình như em rất vui?- Ryan đi cạnh tôi, tay lỉnh kỉnh cả túi đồ lớn nhỏ của tôi nữa kìa.
- A, về nhà thì tất nhiên là vui rồi. À quên nữa…
- Lát về nhà Judy hãy gọi cô ấy là Linh Đan hoặc Tiểu Đan, còn cô ấy sẽ gọi anh là… là gì Judy?
Xùy xùy đã không biết mà còn đòi nói hộ người ta …
- Em sẽ gọi anh là anh Quân nhé?
- Ừ, nhưng mà…
- Nhà Judy không quen gọi nửa Tây nửa Ta như thế, mọi người ở đó không thích.- Rei chen vào tập 2.
- À – Ryan mỉm cười dịu dàng – Anh thì xưng hô thế nào cũng được thôi, miễn là mọi người đều được thoải mái.
- Đợi Rei đi mua cái này một chút!
- Ừ…
Tôi còn chưa kịp nói đợi hay không cô ấy đã chạy biến đi rồi, tốc độ … ngang với tên lửa ?! Trên đường chỉ còn lại tôi với Ryan, và một vài bác gái đi chợ sớm thôi. Thực ra ở khu này mọi người, nhất là vào ngày nghỉ như hôm nay dậy rất muộn. Nói thật là tôi 18 tuổi rồi mà chưa thấy nơi nào người ta ngủ nhiều như thế đấy +_+
- Anh Quân này!
- …
- hì hì, gọi dần cho quen ý mà. Sao em cứ thấy hình như Rei không mấy thiện cảm với anh.
- Anh biết.
- Nhưng mà tại sao?
- Vì anh là bạn của một người mà cô ấy hiện đang rất ghét, khó trách bị đánh đồng cùng hội cùng thuyền với người ta.
- Ghét? Anh nói là Billy á?
- Ừ..
- Em tưởng họ giảng hòa rồi chứ.
- Nhưng mà Billy cậu ta không chỉ muốn giảng hòa với Rei thôi đâu.
- Nghĩa là…trên mức tình bạn
- Đúng rồi đấy – Ryan đưa tay lên xoa đầu tôi – Bé ngốc hôm nay rất thông minh.
- Hả?
- Này! Hai người đang nói xấu gì tôi đấy hả? – Rei từ đâu chạy lại, hai tay xách một đống …đồ ăn vặt: snack, khoai tây chiên, cá viên chiên giòn,…
- Cậu… đi mua mấy thứ này?…Để làm gì?
- Quà!
- Quà?
- Ừ, mình chẳng biết mua cái gì n
bạn đang xem Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
trên TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen