Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen
Bạn Đang Xem Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
nghe điện thoại. Hai tuần nay rồi, đã nói là không thể thoát khỏi bàn tay của cô, cũng đã ngầm thừa nhận,nhưng giờ lại thế này. Anh ta đang đùa với cô? “Đồ chơi” của cô lại dám phản kháng sao?, nực cười!
“Danny à, anh đã coi thường tôi quá rồi!”
- “Chị cả”
- Điều tra ngay xem mấy ngày nay Danny đang làm những gì? Ở đâu? Với ai?
- “Dạ, đã rõ ”
***
- Này!
- Sao anh đi theo tôi mãi vậy?
- Ai nói tôi đi theo cô? Đường là của chung, tôi đi đâu kệ tôi chứ! – Billy với cái má lúm đồng tiền rất duyên của mình vẫn cười cợt mà ngoan cố không chịu thừa nhận. Rõ ràng là lén lút hay công khai thì anh chàng vẫn cứ bám theo cô nàng tomboy Rei kia cả ngày đấy thôi =.=
Mặc kệ “cái đuôi” kia, Rei đi thật nhanh.
- Hey, mà cô đi đâu vậy? (hic, cái này có thể gọi là “giấu đầu hở đuôi” không nhỉ?)
- Tôi đi đâu liên quan gì đến anh!
- Dù sao cũng đường mà.
- Cùng đường? – Rei cố
ý nhắc lại, vẻ mặt tỏ ra vô cùng “nguy hiểm” – Vậy anh biết chúng ta đang đi đâu không?
- Đi đâu?
Nhìn cái mặt ngờ nghệch của anh chàng hotboy vốn được xem là “vua quậy phá” này, Rei rất muốn bật cười thật to, nhưng cuối cùng vẫn phải cố nhịn.
- Nhà – vệ – sinh – nữ !
Rei nói thật chậm, thật chậm từng chữ nhưng cũng đủ để Billy phải giật mình. Quả thật họ đang đứng trước một cái cửa mà trên đó có hình một cô gái mặc váy O_O. Nói một cách khác thì… không sai đâu, chính là hai người đã ở trước phòng WC nữ… từ lúc nào rồi… Haizzz một anh chàng cực phẩm như Billy mà đứng ở đây xem chừng có hơi… kì kì nha. Nhìn xem đã xuất hiện những ánh mắt “khác thường ” rồi đây…
- Sao nào? Có định đi theo tôi vào đó làm “bạn đồng hành” luôn không?
- Cô đùa à? Mà … hình như… tôi đi nhầm đường, kệ cô tôi… đi trước đây!
Xấu hổ? Đỏ mặt? Thế là bỏ đi luôn. Ha ha, thật buồn cười, không ngờ người như anh ta mà cũng có lúc thế này cơ đấy. Rei mỉm cười đắc ý rồi quay người thẳng về khu kí túc xá nữ. Hầy, không phải tại vướng cái đuôi kia thì giờ cô đã đang ngồi “tám” với “em yêu” Judy lâu rồi. Phiền quá đi!
Ở gốc cây cách đó không xa, mọi hành động của Rei đều đã được thu vào tầm mắt của một người. Và cả nụ cười hiếm hoi ấy. “Cô gái này, khi cười cũng đẹp vậy sao?” – Trái tim Billy khẽ chệch đi một nhịp. Nhưng tại sao cô ấy lại luôn tỏ ra mạnh mẽ , bất cần và đôi khi là cả “lập dị” như vậy?
~~~
Phòng 205, tầng 3
- Cho Rei xin cốc nước cái nào!
- Đây cô nương, làm gì mà như hết hơi thế? – Tôi đưa Rei cốc nước và cả một chiếc khăn giấy. Thực ra cũng lập hạ được khá lâu rồi nhưng thời tiết đã đến nỗi nóng quá đâu, ngay cả người dễ đổ mồ hôi như tôi cũng chưa đến mức thế kia…
- Cắt đuôi!
- Cái gì?
- Haizzz thì là tống khứ một tên dở hơi thôi. – Rei thản nhiên.
- Cậu…
- Thôi, vào chuyện chính đi.
- Chuyện gì?
- Judy có kế hoạch gì cho hè này chưa?
À há, sao nghe câu này quen quen? OMG là hôm trước Ryan hỏi mình đây mà, nhưng … chết rồi, tôi chưa có gọi về cho mẹ…
- Này, nghĩ cái gì vậy?
- Không có – Tôi cười giả lả – Cũng chẳng có gì đặc biệt, nghỉ hè thì về nhà thôi.
- Về Lâm Giang?
- Ừ, còn Rei thì sao?
- Cho Rei về cùng nhá?
- Về đâu?
- Nhà Judy.
- Á, nhưng mình chưa hỏi mẹ.
- Thì hỏi đi – Rei đưa tay nhìn đồng hồ – Khi nào hỏi xong gọi cho mình, bây giờ mình có việc phải đi rồi. Thế nhá!
Vù, đến nhanh mà đi cũng nhanh. Vẫn là cái câu ấy. Mấy người này đọc cùng một kịch bản à? Nhưng… sao ai cũng thích đến nhà mình thế nhỉ? Trùng hợp quá đi! Ha ha, cơ mà được thế thì càng vui chứ sao!
Ở đời vẫn luôn có nhiều sự trùng hợp như vậy
Ngẫu nhiên hoặc cố ý…
Những con người trẻ tuổi với trái tim tràn ngập yêu thương
Và một quá khứ đã ngủ quên…
Đầy rẫy toan tính, mưu mô hiểm độc
Tình yêu, tình bạn đều bị đem ra như một trò đùa
Trò đùa của số phận
Liệu các bạn có vượt qua?
Chuyến đi này sẽ là chìa khóa mở ra tất cả…
Rắc rối… thực sự bắt đầu…
Chương 27: Chuyến đi của định mệnh
Part 1: Về nhà nào!
5h30′
Bến xe buýt số 5…
- Oáp… sao phải đi sớm vậy em yêu? – Rei nói với giọng ngái ngủ. Hey, có sớm lắm đâu, cũng 5 rưỡi rồi đấy nha.
- Đi sớm cho rộng xe – Tôi thủng thẳng đáp – Với lại lúc ngồi trên xe nếu buồn ngủ cậu có thể ngủ mà.
- Ừ… oáp…
Trời ơi, nhìn Rei bây giờ có giống bị thiếu ngủ nhiều ngày không cơ chứ =….= . Haizzz không khéo ai nhìn vào lại tưởng tôi bóc lột sức lao động của cô ấy mất! Mà sao Ryan chưa đến nhỉ, mấy cái lá dưới chân tôi sắp bị tôi di cho nát hết rồi này (thực tế thì nó nát lâu rồi O_o ). Tôi nhớ là đã hẹn anh ta 5 h15 mà?
6h00
- Xe vẫn chưa đến à? – Rei có vẻ hơi sốt ruột rồi (tỉnh cả ngủ luôn kìa he he)
- Chuyến đầu vừa chạy qua rồi . – Tôi thở dài – Nhưng mà 10 phút nữa sẽ có chuyến thứ hai mà, đợi một chút vậy.
- Cái anh chàng hotboy kia làm cái gì mà lâu vậy, bực cả…
- Ê, đừng nóng mà, chắc anh ý có việc gì đó nên… Hey hey, nhìn gì vậy Rei?
- Đáng ghét!
- Hả ???
- À… – Rei gãi đầu, bộ dạng nhìn “ngố” không chịu được, cứ như là bị bắt quả tang đang làm chuyện gì xấu vậy
- À sao?
- Không có gì… A! Ryan đến rồi kìa!
Ừ thì đến nhưng mà có cần phải vui mừng thế kia không? =_=!!!
O.O Đây có lẽ là trạng thái của tôi lúc này. Chẹp chẹp, Ryan hôm nay mặc một bộ đồ thể thao màu trắng giản dị, giầy Nike cũng một màu trắng luôn, trên vai khoác một cái túi du lịch nhỏ… Giản dị nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tao… Anh đi từng bước thong dong tựa như một thiên thần đang dạo chơi dưới trần gian vậy… Ôi, đẹp, quá đẹp!
- Mặt anh có gì à?
- A, không… – Mải ngắm “mỹ nam” mà tôi không biết Ryan đã đi đến chỗ mình từ lúc nào. Hu hu, lại còn nhìn người ta kinh khủng như vậy chứ… Linh Đan à, xấu hổ quá đi! T.T
- Sao má em đỏ hết lên rồi này!
- A…
Ryan đưa tay lên, chắc là định áp vào má tôi như lần trước đây mà. He he mát lắm, nhưng mà đang đứng giữa đường, kì quá! Tôi né người qua một bên, sực nhớ ra bữa nay Ryan đến muộn nên vội lảng sang chủ đề …
- Sao anh đến muộn thế? Hôm qua em đã hẹn là 5h15 ở bến xe mà!
Hai tay Ryan khẽ hạ xuống, bỏ trong túi quần. Hơi tựa người vào cây bằng lăng già bên đường, ánh mắt anh lại hướng về một nơi xa xăm. Ryan không nói gì cả, bầu không khí buổi sớm bỗng trở nên trầm mặc kì lạ… Yên tĩnh đến lạnh cả người… Chỉ có vài tiếng chim ríu rít thi thoảng cất lên, và gió…Tiếng gió thổi xào xạc, thật dễ chịu, nhưng mà với cả hai chúng tôi thì hoàn toàn chẳng thoải mái chút nào. Ryan đang có tâm sự gì đó, hay là giận gì tôi đây?
- Ryan?
- Em hẹn anh 6h15 mà?
- A, đâu có? Em nhớ là…
- Nhìn đi.
Nói rồi Ryan chìa điện thoại của anh ra trước mặt tôi…
Tin nhắn từ Judy…
“Ngay mai 6h15 o ben xe buyt so 5 nhe :) ) ”
Hôm qua
Lúc 10h 43′
- Ơ…
Thôi chết rồi, chắc là đêm qua buồn ngủ quá nên tôi ấn lộn số rồi. Hờ hờ, đến khổ vì cái tội hay quên này mất thôi! Đã nói phải hẹn sớm, thế mà ngồi sửa soạn cả tối, sung sướng nghĩ đến ngày được về nhà thành ra tận lúc sắp đi ngủ mới nhớ ra. Giờ thì hay rồi, hay thật rồi… Mắt nhắm mắt mở nhắn cái tin cũng không xong! Hic hic, hic hic hic…5h15 ~ 6h15… =_= Sao lại nhầm lẫn tai hại vậy trời!!!
- Còn không nói là bến xe số 5 ở đường nào nữa, em không biết là ở thành phố này có tất cả là 8 cái bến xe số 5 như thế của 8 hãng Bus khác nhau à?
- Ơ… Em… xin lỗi…
- Nếu không phải biết em lên đây bằng hãng Phú Đằng này thì chắc anh phải chạy đến tất cả các bến xe rồi.
- Em xin lỗi mà…
Hu hu, không phải Ryan đang giận chứ? Oa oa oa hình như là giận thật rồi… A… Nhưng mà…
- …
- Nhưng mà sao anh biết lúc lên đây em đi xe này?
- Tất nhiên là biết.
“Vì có lẽ, anh đã thực sự có tình cảm với em … từ lúc đó rồi”
Câu này Ryan đã tự hỏi mình rất nhiều lần… Tình cảm của anh với cô, cứ từng chút từng chút lớn dần lên, dường như đã bắt đầu từ rất lâu rồi…Buổi chiều hôm đó, khi Judy vất vả xách đống hành lý cồng kềnh xuống khỏi chiếc xe đông nghẹt khách, anh đang đi một mình quanh trường. Nhìn cái vẻ hơi lóng ngóng, bỡ ngỡ của cô, anh có thể đoán dc cô là học viên mới của trường. Lúc này đã vào năm học được 1 học kì rồi, để thi vào sẽ rất khó, hơn nữa hiếm khi nào trường lại nhận học viên mới giữa năm thế này. Cô gái kia chắc hẳn phải rất đặc biệt…Cứ thế anh lẳng lặng đứng một góc quan sát cô… Ngày hôm ấy, Judy mặc một bộ váy trắng nhẹ nhàng, không cầu kì nhưng cũng đủ để gây chú ý với anh. Anh, rất thích màu trắng… Vì cảm thấy khá ấn tượng với cô nên số 5 cùng tên hãng “Bus Phú Đằng” rất tự nhiên được anh ghi nhớ. Biết đâu, sẽ có một ngày anh được cùng ngồi trên chuyến xe ấy với cô…Cứ nghĩ đó chỉ là những suy nghĩ nhất thời, nhưng không ngờ cái ngày ấy cũng đến.Phải, chính là ngày hôm nay… Sẽ không chỉ là ngồi chung một chuyến xe như những người xa lạ, bởi vì giờ đây anh với cô đã thân quen hơn trước rất nhiều. Có thể tình cảm giữa hai người chưa thực sự “bắt đầu” nhưng chí ít đối với anh, cô là người con gái đầu
bạn đang xem Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
trên TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen