XtGem Forum catalog
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 20 - Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
Bạn Đang Xem

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

ngoài đường trong tiết trời tháng 12 lạnh căm căm, cả người tím tái nằm ngất đi trước cổng nhà Ryan. Trần thiếu gia lúc đó, cũng là ông nội của anh, thấy vậy liền đưa ông vào nhà, cho ăn no , mặc ấm, lại còn giữ làm gia nhân trong nhà.Tất cả mọi người ở nhà họ Trần lúc đó đều hết lòng yêu thương cậu bé Tô bất hạnh, coi cậu như người thân của mình mà đối đãi nhiệt tình. Cảm kích trước tấm lòng của Trần gia, Tô Lập Sinh lúc ấy đã thề cả đời sẽ hết lòng phụng sự cho Trần gia, quyết không hai lòng… Thời gian trôi đi, mới thế mà đã nửa thế kỉ đi qua… Giờ tuy đã già, nhưng lão Tô vẫn còn có thể giúp được cho Trần thiếu gia, như vậy cũng là cả một niềm vui lớn rồi.
- Đừng nói thế ông Tô. – Ryan cười, đưa cho lão Tô chiếc khăn tay – Cháu vẫn luôn coi ông như ông nội của cháu vậy, nên ông cũng đừng coi cháu là thiếu gia này nọ nhé, xa cách lắm.
- Rồi rồi, lão từ lâu cũng coi cậu chủ… à cháu như cháu trai của lão rồi mà.
Rồi lão Tô cũng cười. Nói chuyện với Tiểu Quân, vẫn được luôn vui vẻ như vậy. Nếu nói thế gian này là bầu trời ảm đạm thì nó sẽ là tia nắng ấm áp xua đi mọi lạnh giá, buồn đau. Trần gia thật có phúc nên đã sinh được cậu cháu trai vừa có tài vừa có tâm như vậy. Bố mẹ Tiểu Quân hẳn phải rất tin tưởng và tự hào về đứa con trai này, cho nên cả Trần gia lớn bé hơn gần hai chục con người, lại thêm công ty lớn vậy mà vẫn du lịch nghỉ ngơi dài ngày bên Anh được. Có lẽ cũng nên tập dần cho Tiểu Quân cách cai quản cái nhà này là vừa. Haizzz mà sau này cô gái nào được thằng bé yêu thương sẽ hạnh phúc lắm đây, phải chi lão cũng có cháu gái…
- Lão Tô! Có điện thoại gặp ông này!
- Rồi rồi lão ra đây!
Quản gia Tô hơi cúi đầu chào Ryan rồi đi ra ngoài. Dù sao đây cũng là quy định, ông cháu gì thì cũng phải tuân theo hết mà. Ryan lại mỉm cười, tay vẫn cầm theo tập tái liệu mà lão Tô vừa đưa. Tựa người vào thành cửa sổ, anh nhìn ra ngoài trời. Chiều rồi, lại một ngày nữa sắp qua đi… Tất cả người ở đó đều đã chuyển hết đi rồi sao? Không một dấu vết, thảo nào Danny không điều tra được quá khứ của mình. Cha mẹ cậu ấy lại có vẻ như không muốn giúp đỡ con trai… Nói thừa, chứ không thì hẳn cậu bạn Danny tài giỏi của anh đã tìm lại kí ức của mình từ lâu rồi mới phải. Ryan à, mày cũng có lúc ngốc quá đi!


Chương 25: Hè về
Haizzzz cuối cùng thì những ngày học và thi vất vả cũng đã qua. Chúng tôi, những học viên năm nhất vui vẻ cùng tổ chức một bữa tiệc nhỏ coi như là ăn mừng với kết quả mà mình đạt được. Đúng là vui quá luôn, tôi, dù hai tuần trước khi “lâm trận” còn dở sống dở chết với môn toán cao cấp thế mà trong số các môn thi đấy lại là môn mà tôi đạt điểm cao nhất chứ. Ôi, nói đến vấn đề này thì phải cảm ơn sư phụ Ryan rất rất nhiều. Ha ha, dù học sau các bạn 1 học kì nhưng tôi học hành không thua gì ai đâu nha, tuy chưa có kết quả xếp thứ tự nhưng với một số “thăm dò” nho nhỏ ít ra tôi cũng có thể thở phào vì điểm của mình như vậy cũng thuộc “top” trên rồi. Mà nói đến chuyện thứ bậc thì phải kể đến Susan. Khoảng 1 tuần trước khi thi cô ấy học như “điên” luôn. Sáng học , chiều học , tối học, thậm chí cả trong mơ cũng thấy nói đến mấy cái công thức lập trình gì đó chẳnglàSusanhọckhoaCôngnghệthôngtinCT319mà,p. Có vẻ như Susan rất quyết tâm xếp trong top 10 của trường để nhận cái học bổng 40000 $ gì gì đó mà “thiên hạ” đang khóa ầm lên. Hầy, tôi thì chẳng ham mấy cái đó lắm (thực ra chắc gì đã đến lượt mình, cái học viện này toàn là ngôi sao không hà, mình an phận thủ thường chút vậy =.=). Ngồi rối chẳng có việc gì làm, tôi đem quyển lịch bàn ra ngồi đếm 1, 2, 3,… ha ha còn đúng 9 ngày nữa là tôi được về nhà rồi. Mẹ ơi con nhớ mẹ quá!!! Bravoooooooooooooo !!!
- Ngậm bớt cái miệng lại cho tôi nhờ!
=.=!!!
- Ai đấy… A, Lia sao tớ tưởng cậu lại ra sân bóng rổ rồi mà?
- Thôi đừng nhắc đến nữa, đau lòng quá hu hu hu.
Nói rồi Lia đem bộ mặt khổ sở đi thẳng vào phòng, sau đó ngồi một chỗ ôm gối. Chỉ một chữ để hình dung bộ dạng cô nàng lúc này thôi: Thảm! Vâng, là thảm từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong !!! Không thể chịu được cả trăm dấu hỏi trên đầu lúc này, tôi “lăn lê” lại gần Lia, kéo kéo cái gối kitty kia ra:
- Sao nào, có ai bắt nạt công chúa của tôi thế này?
- Hu hu, là tay Wade chết tiệt ấy!
- ???
Thì ra chuyện là thế này…
Sân bóng rổ 30 phút trước
- Chưa được rồi, bây giờ em tập lại động tác nhồi bóng từ đầu đi, khi nào thật thành thạo hẵng đến đây tập ném nhé.
- Không!
- Ngoan nào, đến chỗ chị Lia bảo chị ấy dạy cho, anh đang bận, nhé, ngoan nào.
Thật không ngờ anh chàng khô khan Wade lại có lúc dịu dàng với người khác như vậy, mà vấn đề là đó lại là một cô gái. E hèm ,nói thế nào nhỉ, khá là xinh xắn đây: mắt to tròn, đôi môi anh đào đáng yêu vô cùng. Rõ ràng kém Lia một tuổi nhưng lại được đặc cách vào học tại đây, chỉ khác mỗi lớp thôi. Tuy nhiên cộng tất cả lại cũng không bằng được một nguyên nhân chính: những cử chỉ thân thiết mà Wade làm với cô bé này là điều mà Lia mơ ước và cố gắng phấn đấu từ lâu. Gì chứ, biết là tập bóng rổ nhiều sẽ bị to tay mà cô cũng không màng đến, chỉ chăm chăm luyện tập hết mình. 1 tháng, từ một sinh hoạt viên Lia nhanh chóng leo lên đến chức Phó hội trưởng, mà mục đích thì chỉ là để được gần gũi với Wade hơn thôi. Haizzz thế mà cả ngày cái anh chàng “đáng ghét”không cười nổi với Lia lần nào, cùng lắm thì trao đổi vài ba câu chuyện về công việc. Chấm hết! Cho đến ngày hôm qua khi cô bé, gì nhỉ…. à, Emma này đến đăng kí tham gia. Thái độ của Wade với Emma khác hẳn so với tất cả những người mới khác, anh ta tự mình tập bóng cho cô bé đấy. Lia đứng một chỗ, lửa giận bừng bừng không ngừng phun lên trên đầu. Nếu đem nhiệt lượng từ “ngọn núi lửa ” đó đi đun thì có thể nấu được cả một thùng nước nóng cũng nên ( ặc, nói thế thì cũng hơi quá hì hì =.= , nhưng mà sự thật nó lại khốc liệt như thế đấy các bạn ạ). Ờ ờ, thế còn chưa đủ đâu khi mà Wade còn nhờ Lia dạy cho Emma những bài tập cơ bản lại từ đầu nữa chứ >. Thôi được rồi, cứ cho là chị lớn không chấp nhặt “đàn em” đi. Lia vẫn cố gắng vui vẻ nhận lời:
- Vâng, cũng được thôi. Anh cứ yên tâm.
- Cám ơn *quay sang Emma* em phải nghe lời chị Lia đấy nhé.
- Dạ.
~~~
- Hey! Rồi sao nữa, không phải cậu vẫn nhỏ mọn với cô bé đó chứ?
- Cái zề ? Judy nghĩ tớ là ai hả? Nhân cách tớ rất là to lớn đấy nhá. Haizzz mà lẽ ra đã không có chuyện gì nếu như…
~~~
- Không được rồi, Emma nhìn lại chị làm đây này – Lia xoay xoay trái bóng, chầm chậm làm từng động tác cơ bản cho cô bé hậu đậu trước mặt.
- Em … làm cũng chị được không?
- … Ừ. – Lưỡng lự một hồi, Lia cũng đành gật đầu cho dù thật sự không yên tâm cho lắm. Quả nhiên 5s sau điều cô lo lắng đã thành sự thật.
- AAAAA ! Hu hu hu
Trong lúc bất cẩn thế nào Emma lại để cho trái bóng đập trúng mặt mình, và giờ thì ngồi bệt xuống đất “ăn vạ”
Wade từ xa vội chạy lại.
- Sao thế? Emma, em đau ở đâu?
- Đau… hu hu hu
- Lia! Anh nhờ em dạy cho Emma cẩn thận cơ mà, sao lại để xảy ra chuyện này?
Ngữ khí nặng nề cũng ánh mắt tức giận khiến Lia vốn đang định giải thích đột nhiên im bặt. Giận: có, tủi thân: có, và… ghét: có luôn! Lia đem tất cả mớ cảm xúc hỗn độn đó quay người đi mà không nói một lời nào…
~~~
- Trời! Sao cậu dại quá vậy?
Bó tay với cô nàng thôi, dù sao cũng phải giải thích với người ta một tiếng chứ, đằng này lại đùng đùng bỏ đi như vậy. Haizzz
- Tớ kể ra là để tìm đồng minh chứ không phải để nghe cậu trách móc đâu nha!
- Rồi rồi! – Tôi vỗ nhẹ lưng Lia. Cái anh chàng Wade này, không phải ở cạnh Billy lâu mà nhiễm luôn cái tính nóng nảy của anh ta đấy chứ?
“What can I do, to make you mine
Falling so hard so fast this time
What did I say, what did you do?
How did I fall in love with you?”
- Ryan? Gọi em có chuyện gì vậy?
- “Cũng không có gì, chỉ gọi để nghe giọng nói của em thôi.”
- Anh… nói cái gì kì vậy?
- “Thôi đùa em một tí thôi, bây giờ vào việc chính nhé.”
- Vâng, anh nói đi
- “Học xong em định đi đâu không?”
- Ừm… tất nhiên là về nhà rồi!
- “Thế à…”
- Thế anh định đi đâu không?
- “Cho anh về cùng em nhé?”
- Hả?
- “Thì là về nhà em đó, hè này anh đang rảnh mà”
- Ơ, cái này… Để em hỏi mẹ đã.
- “Ừ, khi nào được thì gọi cho anh ”
- Vâng…
Là thế nào? Ryan muốn về nhà tôi trong hè này sao? Hài, thì cũng là bạn bè đến nhà nhau thôi mà,hơn nữa dạo này tôi và anh chàng hotboy này có vẻ thân thiết hơn trước nhiều, ít nhất cũng không phải kiểu quan hệ ông chủ – cu ly hé hé. Nhưng… sao mặt tôi tự nhiên lại đỏ hết cả lên thế nhỉ?


Chương 26: Những chuyện nực cười
“Ầm!”, toàn bộ sách trên bàn đều bị hất tung xuống đất… Những tờ giấy trắng tinh cứ chầm chậm từng tờ từng tờ lần lượt rơi… Cửa sổ mở toang… Người con gái trong căn phòng ấy như muốn phát điên.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được… ”
- Zaaaaaaaaaaaaaa !!!
Chiếc điện thoại xấu số bị Caroll ném đi không thương tiếc. Thẳng một đường, vào bức tường trắng xóa lạnh lẽo, vỡ tan. Tránh mặt, không chịu
<<1 ... 1819202122 ... 32>>
bạn đang xem

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android