trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
i gì? Nói vậy như thể chúng tôi là những kẻ hay soi mói vậy? >_
- Bạn tôi thì tất nhiên tôi phải rõ chứ – Ryan có lẽ cũng không hài lòng trước câu nói đầy sự châm chọc của công chúa – Danny, nếu như cậu ấy thực sự quan tâm đến một ai đó thì sẽ không hề lạnh lùng chút nào.
Đúng rồi, tôi không thấy Danny có thái độ thế này với Ryan và Billy bao giờ. Tuy anh ít khi cười nói nhưng cũng chưa đến nỗi thờ ơ như bây giờ. Mà… hình như cả với tôi Danny cũng có vẻ gì đó… nói chung là khá thân thiện. Thế là anh ấy không có ghét mình nha he he.
- Bạn thì có thể hiểu hơn người yêu sao? – Caroll vẫn không chịu thua.
- Chúng tôi đã chơi với nhau 13 năm rồi. Thời gian đó còn chưa đủ để hiểu một người hay sao?
- Nhưng…
- Phiền phức! – Danny buông một câu phũ phàng rồi quay người đi thẳng. Lúc đi ngang qua tôi, không rõ có phải nhìn nhầm không mà tôi thấy anh ấy đã nhìn tôi. Một cái nhìn phức tạp…
Caroll để lại chúng tôi ánh mắt giận dữ rồi vội vã chạy đuổi theo Danny. Hai người đó rất nhanh rời khỏi dãy hành lang, trả lại sự yên tĩnh như ban đầu. Nhưng … lòng người thì đã không còn bình lặng như trước nữa. Dù không nói gì nhưng tôi biết chắc rằng, lúc này đây Ryan cũng chung một suy nghĩ như tôi: lo lắng cho Danny.
“Danny à, không phải đã có chuyện gì xảy ra với anh chứ?”
Chương 22: Mưa
Cafe Ami
Vẫn chiếc bàn cũ với hai ly capuchino, Danny và Ryan ngồi đối diện nhau, mỗi người một tâm trạng.
- Cậu… và Đan giờ thân thiết quá nhỉ? – Nhẹ nhàng khuấy ly cafe trước mặt, Danny hỏi một cách vô tư nhưng trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác chua xót. Nếu, nếu như Ryan trả lời là… thì hẳn anh sẽ rất đau. Không, họ chắc chưa tiến triển nhanh như thế…
- Ừm, cũng tạm.- Nhìn ra màn mưa bên ngoài, Ryan nhẹ giọng trả lời. Mưa, mang đến cho ta một cảm xúc buồn khó tả. Judy đáng yêu của anh liệu có vì thế mà buồn không? Lúc này đây, anh đang tự hỏi không biết giờ cô ấy đang làm gì, có ngồi ngắm mưa như anh không? Càng ngày Ryan càng thấy tình cảm dành cho cô đang lớn dần lên. Anh nhớ đến cô nhiều hơn, dù hôm qua vừa mới gặp đấy thôi. Phải chăng tất cả đã vượt lên những cảm xúc yêu mến nhất thời? Anh… thực sự đã yêu cô rồi sao? Là thế rồi, trái tim anh đã mách bảo như vậy…Bất chợt nhớ ra chuyện hôm qua, Ryan dời khỏi dòng suy tư của mình, nhanh chóng quay lại:
- Chuyện hôm qua là thế nào? Cậu và Caroll …
- Là cô ta cứ bám lấy mình thôi – Danny thở dài.
- Không phải cậu rất giỏi trong mấy việc cắt đuôi hay bơ người thế này sao? Tại sao lại để cô công chúa kiêu kì đó đi theo 24/24 vậy?
- Hình như cậu không thích Caroll lắm thì phải.
- Ừ, vì mình thấy cô ta có một cái gì đó rất …
- Và mình thì đang đi tìm “cái gì đó” mà cậu nói đây.
- Cậu… là cậu đang…
- Đúng vậy – Nhấp một ngụm capuchino, Danny tiếp lời – Cậu còn nhớ có lần mình đã nói sẽ điều tra vụ lá thư đe dọa gửi cho Đan và cả sự chuyển trường đột ngột của một số nữ sinh trong vòng hai năm nay chứ?
- Ừ, mình nhớ chứ. Việc đó có liên quan đến Caroll?
- Princess của chúng ta mang một lớp mặt nạ rất hoàn hảo. Thân thiện, đáng yêu ư? Tất cả chỉ là vẻ bề ngoài thôi.
Thái độ hôm đó của Caroll ở cầu thang, ý muốn sở hữu anh và cả những trò đùa mà cô ta cố tình cho anh vào làm một con rối, một thứ đồ chơi tiêu khiển Danny không thể quên và cũng không muốn quên. Anh tự nhủ mình nhất định phải nhớ, nhớ để không bị mắc lừa cái vẻ hồn nhiên vô tội ấy. Nụ cười là thuộc tính đẹp nhất của con người, nhưng nếu nụ cười đó là ngụy tạo cho một trái tim, một tâm hồn đen tối thì nó sẽ là một công cụ giết người không dao…
- Nhưng không thiếu cách để điều tra, cậu làm như vậy thực sự quá gượng ép bản thân. Chúng ta đã làm bạn với nhau dc 13 năm rồi, mình rất hiểu cảm xúc của cậu lúc này. Rất khó chịu, đúng không? – Tay xoay nhẹ ly cafe, Ryan nhìn thẳng vào Danny, trong lòng có chút xót xa. Thực ra anh đã đoán dc đến 9 phần những việc mờ ám của Caroll, nhưng kì thực vẫn chưa có bằng chứng chính xác, lần này không nghĩ rằng Danny lại trực tiếp điều tra bằng cách này.
- Không thiếu cách để tìm ra sự thật, nhưng để có được chứng cứ thì đây là cách tốt nhất.
- Vậy được, mình tin vào lựa chọn của cậu. Có gì cần giúp cứ nói với mình, mình sẽ cố gắng hết sức có thể để hỗ trợ thêm cho cậu.
Cả hai không nói thêm gì nữa, chỉ ngồi đó lẳng lặng cảm nhận mùi thơm nhè nhẹ của capuchino và nghĩ về những việc phải làm sắp tới đây… Ngoài trời, mưa vẫn rơi…
Quán cafe của chúng ta bữa nay thiếu mất một người: phần tử quậy phá Billy. Haizzz không phải không muốn ngồi một chỗ ấm áp khô ráo mà thưởng thức cafe như hai người kia mà là vì anh chàng còn đang bận làm một việc…
- Ơ, đâu rồi nhỉ, rõ ràng vừa mới thấy ở đây mà?
- Theo dõi người ta vui quá nhỉ?
Một giọng nữ hơi trần sau lưng đột ngột vang lên khiến Billy giật mình đánh thót, vội vàng quay đầu lại.
- Đồ…
- Còn muốn nói tôi là đồ biến thái nữa cơ à? – Rei nhìn Billy bằng một ánh mắt không thể sắc nhọn hơn. Nếu ánh mắt ấy có thể giết người thì hẳn Billy đã tạ thế ngay từ giờ phút ấy.
- Ai nói tôi theo dõi cô, là tôi đang…
- Vậy để tôi nhắc cho anh nhớ nhé: Đây là phòng đọc sách dành cho nữ, không phải nam nên anh chẳng có lý do gì đến đây cả. Cho dù có là đến chờ bạn gái thì có lẽ anh lại không xem lịch rồi vì hôm nay là ngày nghỉ, sẽ không có cô gái nào đến đây đâu.
- Vậy sao cô lại ở đây giờ này? Đừng quên cô cũng là con gái đấy!
- Tôi là phụ trách ở đây.- Rei đáp một cách thản nhiên. Rồi, không để Billy kịp suy nghĩ thêm nữa, Rei đóng cửa phòng sách, bật ô, đi ra ngoài.
- Đợi đã!
- Sao?
- Tôi không mang ô, cho tôi đi nhờ dc không?
- Vậy gọi bạn gái hoặc tay trợ lý kia đến đi!- Rei quay người, toan bước đi.
- Tôi xin lỗi…
- …- Rei dừng chân, nhưng không quay lại.
- Tôi nói là tôi xin lỗi.
- Vì chuyện gì?
- Chuyện hôm nọ.
- Vậy hôm nay anh đến đây…
- Là để xin lỗi cô đấy, dc chưa?- Billy nói bằng một giọng rất “thành khẩn”. Một hotboy kiêu ngạo như anh chưa từng phải hạ giọng trước ai, thế mà giờ đây anh lại đang cúi người nói lời xin lỗi với một cô gái mà mình từng xem là “biến thái”. Nhưng quả thực hôm đó về nhà Billy đã suy nghĩ rất nhiều. Có thể lần đó là anh đã sai. Và, còn một lý do khác nữa: Billy khá tò mò về cái người chỉ thích được nghĩ là con trai này. Anh là vua phá phách, chòng ghẹo người khác, tuy nhiên với cô lại bị coi như vô hình. Rõ ràng có chút tức giận đấy nhưng rồi cũng nhanh chóng quẳng anh vào một góc không thèm để ý tới. Kì lạ!
Thấy Rei không nói gì nhưng vẫn đứng im đấy, Billy nhanh nhẹn chạy lại đứng trong chiếc ô trong suốt của cô. Vẫn cái điệu cười toe toét hằng ngày, anh ngó sang người bên cạnh:
- Tha lỗi cho tôi rồi
- Đi thôi.- Không nhìn sang kẻ vô duyên nhăn nhở kia, Rei rảo bước hơn. Billy cũng theo đó mà đi. Chẳng rõ là cô nàng định đi đâu, nhưng anh vẫn cứ cùng đi như vậy. Dưới màn mưa đầu hạ rả rích, hai con người trước đó chưa từng quen biết nhau lại cùng sóng đôi với nhau bước đi trên nền gạch ướt đẫm nước mưa.Từng hạt mưa đập nhè nhẹ vào tán ô, rơi xuống đất bắn lên những bọt nước li ti như giọt nước mắt của đất trời từng chút, từng chút một cứa sâu vào trái tim con người. Buồn quá!
Chương 23: Mặt nạ
Lee’s Bar
Sân thượng đầy gió
Một cô gái mang chiếc mặt nạ hoa hồng tựa hờ vào lan can chỉ cao chừng 1 mét, hơi nghiêng người đảo ánh mắt qua 10 cô gái đồ đen đang đứng nghiêm chỉnh đợi lệnh. Từng đợt gió thổi mạnh hất tung mái tóc xoăn nhẹ, trông cô thật mỏng manh, nhỏ bé. Nhưng tất cả những người ở đó đều phải cúi đầu trước cái vẻ yếu đuối ấy, bởi lẽ cô gái ấy chính là thủ lĩnh của ROSE.
- Chị cả! – Cô gái có đôi mắt màu hổ phách khẽ lên tiếng sau khi đã hoàn thành việc điểm danh.
- Đến đủ cả rồi chứ?
- Dạ, đủ!
- Tốt, bây
giờ thì báo cáo đi!
- Theo đúng như kế hoạch, bây giờ hai tiểu thư họ Chu đã thần trí bất minh, muộn nhất là hai ngày nữa sẽ phải nghỉ học với lý do chữa bệnh. Căn cứ vào tình trạng lúc này thì có thể chắc chắn không thể nào ngày một ngày hai mà khỏi dc. Chu tổng sẽ phải đưa hai cô nàng sang Thụy Điển, nơi bác sĩ Jame -chuyên khoa thần kinh nổi tiếng và là chỗ quen biết làm việc để điều trị. Tuy nhiên chi nhánh của CTA mới dc xây đựng bên đó chưa hoạt động vào quỹ đạo, nói chung việc kinh doanh cả trong và ngoài nước của tập đoàn Chu thị sẽ gặp không ít khó khăn…
- Chỉ cần theo dõi đến thế thôi, những việc còn lại liên quan đến kinh doanh mẹ ta sẽ lo hết. ROSE chỉ có phận sự trong khuôn viên Học viện Royal.
- Vâng, em hiểu.
- Đây là nhiệm vụ sắp tới. Thời hạn là 10 ngày.
Cầm lấy tập giấy mỏng tanh từ tay thủ lĩnh, Rose hơi nheo mày. Từng đấy việc mà chỉ có 10 ngày, quả là không dễ chút nào. Nhưng cô cũng không dám thắc mắc nhiều, nhanh chóng phát kế hoạch cho những người còn lại. Xong xuôi rồi tất cả lại đứng nghiêm chờ đợi.
- Rõ nhiệm vụ chưa?
- RÕ!
- Rồi, giải tán đi!
Quay lưng đi, cô gái mang chiếc mặt nạ nghiêng đầu nhìn lên bầu trời. Đêm rồi, một đêm sáng trăng, và nhiều sao. Đẹp, thơ mộng nhưng đã từ lâu cô không còn có thể thảnh thơi