Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen
Bạn Đang Xem Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
My thầm nghĩ vậy, cho nên ngoan ngoãn để Ny giúp mình tắm. Tắm xong ăn một chút gì sau đó tiếp tục lên đường. Phương My nằm ở bệnh viện tuy là hôn mê nhưng cả người cũng nhức mõi, muốn ra ngoài hoạt động một chút ,buổi chiều đến Vũng Tàu, may mắn là mặt trời vẫn chưa lặng. Ny đặt Phương My ngồi vào xe lăn, đẩy ra bãi biển.
“Thật là đẹp” Phương My nhìn biển cảm thán một câu.
“Có thích không” Ny đứng ở phía sau vừa nói vừa vòng tay qua ôm cổ Phương My, mặt cũng chạm vào mặt của Phương My.
Phương My cảm thấy nhịp tim tăng nhanh, thật sự là trước lúc mất trí nhớ yêu Ny sao? Phương My vẻ mặt ngây thơ quay đầu nhìn Ny hỏi.
“Trước đây chúng ta từng yêu nhau sao ?”
Ny dùng ngón trỏ sờ lên sóng mũi cao thẳng của Phương My nói
“Ngốc, không phải là từng, bây giờ là như vậy sau này cũng sẽ như vậy, biết không?”
Phương My không có trả lời, im lặng nhìn sóng biển.
Ny ngồi quỳ ở trước mặt Phương My, hai tay sờ nhẹ lên mặt của Phương My nói
“Cho dù sau này có ra sau, Ny vẫn luôn yêu My, sẽ luôn ở bên cạnh chăm sóc cho My…” sau đó hôn lên trán của Phương My một cái. Phương My bị những lời này làm cho cảm động, muốn khóc, nhưng cũng không hiểu tại sao. Chỉ là im lặng để cho Ny ôm.
“Ny cổng My đi dạo bãi biển nha” nói xong Ny đở Phương My đứng dậy, quay lưng về phía Phương My, để cho Phương My tựa vào vai mình. Ny cổng Phương My đi dạo trên bãi cát, chậm rãi nói
“Trước đây My từng nói muốn làm những điều đơn giản như vậy, chỉ là Ny chưa bao giờ thực hiện nó…bây giờ Ny mới có thể thực hiện, không biết My có cảm nhận được nó không”
Phương My tựa đầu vào vai Ny, hai tay ôm cổ của Ny.
“Ai yêu Ny chắc sẽ hạnh phúc lắm”
Nghe câu này Ny lại cười buồn nói
“Đồ ngốc, không phải là My yêu Ny sao, không cho phép bỏ rơi Ny có biết không”
Bây giờ thì Ny mới biết người mình yêu là ai, Ny muốn Phương My là người hạnh phúc nhất, Ny muốn cả đời này cũng sẽ chăm sóc cho Phương My, cho dù Phương My không thể đi lại được, cho dù Phương My sẽ không nhớ ra chuyện trước đây cũng không sao, cho dù Phương My không còn cảm giác với Ny cũng không sao, Ny sẽ bắt đầu lại từ đầu, Ny tin tưởng Phương My sẽ lại yêu mình lần thứ hai. Còn nếu biết được bị tàn phế Phương My sẽ thế nào? Hận mình sao? Sẽ không tha thứ cho mình sao? Ny thật sự không dám nghĩ đến. Ny có lúc suy nghĩ muốn đem Phương My đi thật xa, đi đến nơi không ai biết, sống cuộc sống của hai người, nhưng đó cũng chỉ là trốn tránh, cho nên điều đó là không thể. Ny nhìn lên bầu trời mỉm cười nói
“My mau xem, mặt trời lặn kìa”
Phương My không có phản ứng ,Ny quay đầu lại nhìn đã thấy Phương My ngũ thiếp đi. Ny cổng Phương My trở về khách sạn, đặt Phương My lên giường, đắp kín mền, sau đó đi ra ban công ngồi nhìn trời chiều dần tối đi. Buổi tối vì sợ đụng chúng chân làm đau Phương My, Ny ngũ ở giường bên cạnh. Đang ngũ cảm giác có người lấy đồ chọi mình, mở mắt ra thấy là cái gói, nhìn thấy Phương My đang ngồi trên giường nhìn mình.
“Ách My thức lâu chưa, có chuyện gì sao”
“My khát nước” thì ra là khát nước, Ny nghe vậy, còn nhanh hơn phục vụ viên, chạy đến tủ lạnh lấy chai nước suối, mở ra đưa cho Phương My.
“Muốn ăn gì không, Ny gọi người mang lên”
“My muốn ăn bánh khọt”
Trời ạ, đây không phải món nỗi tiếng của Vũng Tàu sao, tại sao Phương My lại biết.
“Vậy ngoan ngoãn ở đây chờ Ny, sẽ trở về liền” nói xong Ny mặt vào áo khoát, chạy đi ra ngoài hỏi đường, cuối cùng tìm được quán ăn ,nhưng là đã hơn 11h cho nên quán đang dọn dẹp, Ny năn nỉ cố bán hàng mãi, cuối cùng thì cô bán hàng cũng đầu hàng, đồng ý làm một đĩa bánh cho Ny mang về, Ny chạy trở về khách sạn đã là 11h40 lại không thấy Phương My đâu. Lo lắng chạy khắp nơi tìm, đầu đầy mồ hôi, ra đến bờ biển lại thấy Phương My đang ngồi trên xe lăn, nhìn ra ngoài biển.
“Tại sao…đi…đi …” Ny vừa thở vừa nói. Phương My thấy Ny như vậy mặt cũng áy náy nói
“My chỉ muốn ra hít thỡ không khí thôi, không cần lo lắng”
Ny cởi ra áo khoát, mặt vào cho Phương My, sau đó mệt mõi nằm lăn ra trên bãi cát, nhìn lên bầu trời đầy sao kia, lại thấy Phương My đang nhìn ra ngoài biển tối đen không thấy được gì.
“Ngoài kia tối đen My nhìn ra đó làm gì”
“Bỡi vì nó giống tâm trạng của My bây giờ, tối đen một mãnh, không nhìn thấy ánh sáng”
“Ai nói là không” Ny vừa nói đứng dậy đở Phương My nằm xuống bãi cát, để cho Phương My tựa đầu vào tay trái của mình, tay phải cầm lấy tay của Phương My vẽ một hình trái tim trên bầu trời, quay đầu lại nhìn Phương My nói.
“Bây giờ có nhìn thấy không?”
Chỉ thấy Phương My mỉm cười nhìn Ny
“Đang tỏ tình sao, như vậy thật là sến nha”
“Chỉ cần My vui là được, làm chuyện điên khùng Ny cũng sẽ làm, mau trở về phòng ở đây sẽ cảm lạnh”
Sáng sớm trời rất lạnh, đã thấy có mấy ông cụ, bà cụ tập thể dục ở ngoài bãi biễn, có người còn bơi lội đây. Phương My chân đang bó bột có muốn tắm cũng khó khăn, nói chi tắm biển, chỉ có thể ngồi nhìn mọi người. Có một cậu bé chừng 10 tuổi chạy đến nói
“Anh chị mua dùm em ly sữa đậu nành đi”
“Ách…vậy em cho một ly sữa đậu nành, một chai nước suối đi” nói xong Ny cầm lấy hai tay của Phương My đặt vào tay của mình sưỡi ấm. Lại thấy Phương My cười nhíu mày hỏi.
“Cười cái gì vậy”
“Lần đầu thấy Ny, My cũng nhầm lẫn Ny là con trai” ý nói lần đầu ở đây là bệnh viện mở mắt ra đã nhìn thấy một người, đang khóc lóc, nước mắt nước mũi tùm lum, nhìn chằm chằm mình.
Ny vừa bĩu môi vừa nói
“Con gái thì thế nào, con trai thì thế nào, My phân biệt giới tính sao, còn có Ny là Les, cho nên đừng ngạc nhiên vì điều đó”
Phương My nhíu mày nhìn Ny.
“Tất nhiên là không có, Ny còn rất đẹp trai đây”
Ny nghe vậy cũng mỉm cười.
“Giỏi nịn, tha cho My”
Lúc này thì cậu bé lúc nãy mang nước đên ,Ny cầm lấy chai nước suối mở ra đưa cho Phương My .
“Không uống cái này, My muốn uống cái kia” Phương My chỉ chỉ vào ly sữa đậu nành nóng hỏi kia nói.
“Không cho” Ny thật sự không biết bị thương có nên uống sữa đậu nành hay không, cho nên bắt Phương My uống nước suối, Phương My chu cái miệng nhỏ nhắn, miễng cưỡng cầm chai nước suối uống. Ny cầm ly sữa đậu nành uống một hơi cạn sạch, liếm liếm môi, làm ra vẻ rất ngon lành. Ny thật biết cách hành hạ bệnh nhân.
Phương My liếc nhìn Ny nói
“Đồ xấu xa”
Ny không nói gì mỉm cười, lấy tay xoa xoa đầu của Phương My, Phương My cắn răng thầm nghĩ: coi mình là con nít sao, ghét nhất bị người khác xoa đầu, nhưng thật ra thì cảm giác này cũng rất tuyệt.
Buỗi trưa hai người trở về Sài Gòn, Ny không có trở về nhà mình, mà đưa Phương My trở về nhà của Phương My, Ny đã chuẩn bị tâm lý để nghe mẹ của Phương My chửi, ai biểu bắt cóc con gái nhà người ta, phải chịu cảnh này là hợp lý. Ai ngờ mẹ của Phương My không có chửi còn, cám ơn vì đã chăm sóc Phương My thời gian qua. Ny trở về nhà của mình, ba mẹ của Ny cũng là im lặng, không ai nói gì, Ny không biết làm gì hơn là đi lên lầu. Lát sau ba của Ny đi lên gõ cửa phòng, vào đến phòng ba của Ny ngồi trên ghế salon nhìn Ny nói
“Bé yêu của ba, ba ủng hộ con cố gắng lên, bé My con cũng cua được, con rất có bản lĩnh, còn có con đẹp trai giống ba hồi còn trẻ” Trời ạ đang nói cái gì nha, đang khuyên người ta hay đang tự khen mình đây. (Tác Giả: cũng may Ny không có khùm giống chú, nói xong bỏ chạy. Ba của Ny cầm lên chiếc dép chọi tác giả nói : mất dạy,đứng lại đó cho tao)
Ny thật sự là hết ý kiến, nhìn ba của mình nói
“Ba ủng hộ con có ích gì, trong nhà này mẹ mới là đại ca”
“Yên tâm ba sẽ giải quyết mẹ con” ba của Ny mặt đầy nghĩa khí, ưởn ngực đi ra khỏi phòng.
Ny ngã nhào trên giường, chỉ cảm thấy mệt mõi muốn ngũ một giấc. Sáng sớm thức dậy, việc đầu tiên là chạy đến nhà của Phương My, mới 7h sáng còn chưa có ai thức dậy đây, sáng sớm qua nhà người ta làm cái gì nha, ngồi đến 8h cũng không thấy ai, rồi 9h chú bảo vệ đi đến hỏi
“Con muốn kiếm ai?”
“Dạ con muốn kiếm dì Lâm”
“Cả gia đình cô Lâm trở về mỹ tối qua rồi con ơi”
Ny nghe được câu này như sét đánh ngang tai, còn không tin tưởng chạy lên nhấn chuông, liều mạng nhấn, nữa ngày cũng không ai ra mở cửa. Còn chưa cám ơn bác bảo vệ đã chạy như bay về nhà, cầu xin mẹ của Ny cho Ny sang mỹ tìm Phương My, mẹ của Ny không đồng ý, hai ba con tra tấn lỗ tai mẹ của Ny một lát, cuối cùng mẹ của Ny cũng đồng ý.
“Con muốn sang mỹ cũng được, nhưng với điều kiện, lấy được bằng tốt nghiệp 12, rồi sang đó tiếp tục học”
“Mẹ nói không được nuốt lời nha” hai ba con ôm nhau mừng rỡ, mẹ của Ny chỉ biết lắc đầu.
Khoảng thời gian này Ny rất chăm chỉ học, đạt thành tích rất tốt, ngay cả cô chủ nhiệm cũng choáng, không thể tin vào mắt mình, đúng là người ta lúc yêu thì rất mạnh mẽ, rất có ý chí, Ny cũng thường xuyên gọi điện thoại đến nhà
bạn đang xem Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
trên TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen