Disneyland 1972 Love the old s
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 6 - Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
Bạn Đang Xem

Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi

g, mặt lạnh như băng nói.

“My đâu có nói hai người có gì với nhau”

Ny cuối đầu giống con nít làm sai chuyện hỏi

“Vậy sao nhìn mặt My ngầu vậy….”

“Tại sao để cho người ta hôn”

“Ách cái đó, phản ứng chậm không kịp né….” Ny nói là sự thật, Ny cảm thấy cuộc đời mình từ đây về sau càng khó sống hơn đây.

“Trong vòng một tháng không được chạm vào người My”

“Cái gì một tháng? Chẳng khác nào lấy mạng Ny, không được, phản đối” Ny vừa nói vừa tựa đầu vào lòng ngực của Phương My làm nũng. Phương My bị mặt của Ny cọ qua cọ lại khó chịu đẩy Ny ra, quay đầu bỏ đi lên lầu.

Thà đắc tội tiểu nhân đừng nên đắc tội phái nữ, Ny đang ngồi suy nghĩ phương pháp dụ dỗ Phương My đừng giận nữa, kết quả không biết làm sao, cho nên lên lầu tìm Phương My, lại thấy phòng tắm đóng cửa, mặt cười gian đẩy cửa phòng tắm ra, hơi nước bóc lên tạo thành một màn sương mù, thoát hiện bóng dáng của Phương My, đang lỏa thể đứng trong bồn tắm, da trắng như tuyết, đường cong quyến rũ trên cơ thể bại lộ trong không khí, nghe được tiếng động Phương My quay đầu lại nhìn, chỉ thấy vẻ mặt của Ny ngu ngốc đang nhìn chằm chằm vào mình.

“Nhìn đủ chưa, mau cút ra ngoài”

Ny mặt cười gian nói

“Để Ny giúp My chà lưng nha”

Chỉ thấy Phương My trừng mắt nhìn mình, Ny biết thân phận của mình cho nên ngoan ngoãn đi ra ngoài. Mới vừa bước ra cửa thì điện thoại vang lên, là của Hạ Vũ Yên, Ny theo bản năng nhìn vào phòng tắm một cái.

“Alo Ny hả, hôm nay có rảnh không, Yên muốn gặp Ny”

Nếu là trước kia Ny sẽ không do dự nhận lời ngay, nhưng bây giờ thì đã khác.
Đợi nữa ngày không có trả lời Hạ Vũ Yên lại nói

“Chỉ một lát thôi, có được không”

“Uhm vậy chỗ cũ gặp”

Đến quán café yên tĩnh lúc trước, bước vào đã thấy Hạ Vũ Yên ngồi ở đó chờ mình, Ny tiến đến ngồi xuống nói

“Hình như Yên đang không vui sao?”

“Không phải, chỉ là lâu quá không gặp, cho nên cảm thấy nhớ Ny thôi”

Câu nói này làm cho Ny cảm giác không bình thường, nhưng cũng là mỉm cười nói

“Thế nào, lại có tâm sự gì sao”

“Nếu như Ny yêu một người Ny sẽ làm thế nào”

“Tất nhiên Ny sẽ theo đuổi người đó”

“Vậy nếu như người đó đã có bạn gái, thì phải làm sao bây giờ”

Ny vẻ mặt suy tư lại nói

“Chuyện này còn tùy,còn phải xem người đó có cảm giác với mình hay không” Ny thật sự không hiểu Hạ Vũ Yên đang muốn nói cái gì.

“Bây giờ thì Yên mới nhận ra Ny là người Yên cần, Yên biết trước đây mình sai lầm, bây giờ Yên còn cơ hội không?” Hạ Vũ Yên vẻ mặt thần khẩn nhìn Ny, lúc này Ny cảm thấy trong lòng có một loại cảm giác rất khó chịu, không hiểu vì sao.

“Ny xin lỗi…chúng ta chỉ có thể làm bạn”

Hạ Vũ Yên không cảm thấy thất vọng vì câu trả lời, ngược lại còn hỏi

“Ny yêu Phương My sao?”

Phải Ny yêu Phương My sao? Cho đến bây giờ Ny cũng không biết mình có thật sự là đang yêu Phương My không, mọi chuyện đến quá nhanh, Ny cũng chưa từng yêu qua ai bao giờ, không biết cái gì gọi là yêu, Ny chỉ cảm thấy vui vẻ khi ở bên cạnh Phương My.

“Ny không biết…, nhưng hiện tại đã vượt qua tình bạn”

“Vượt qua tình bạn thì có thể lên giường với nhau sao?”

Âm thanh quen thuộc, lạnh lùng phát ra,Ny theo bản năng quay đâu lại nhìn, là Phương My, tại sao Phương My lại đến đây, Ny không giải thích được, đứng lên muốn đi giải thích với Phương My.

“My…nghe Ny nói được không….”

“Không cần….từ trước đến giờ là do My chủ động muốn tiếp cận Ny mà thôi, nếu đã như vậy thì kết thúc đi” nói xong Phương My quay đầu bỏ chạy, Ny đuổi theo nhưng đã không thấy bóng dán Phương My đâu, chạy về nhà cũng không có thấy.

Phương My đang ngồi ở trong xe thì điện thoại vang lên

“Cám ơn em vì đã cho chị và Ny cơ hội đến với nhau”

Âm thanh này không ai khác chính là Hạ Vũ Yên, người gọi cho Phương My đến chứng kiến cảnh này cũng là Hạ Vũ Yên, Phương My từ trước đến giờ vẫn cho là dùng sự thật lòng của mình sẽ làm cho Ny yêu mình. Cũng không tin Ny sẽ nói như vậy, nhưng trong lòng Phương My cũng không xác định được Ny có thật sự yêu mình hay không ,cho nên đã đến, để rồi kết quả làm cho Phương My cảm thấy đau lòng, rất thất vọng, không thể hận được Ny, lại càng hận bản thân mình quá ngu ngốc, từ trước đến giờ vẫn luôn là mình tự đa tình, yêu đơn phương.

Ny gọi điện thoại cho Phương My gần 20 lần cũng không có người bắt máy, Ny thật sự là không biết mình đang làm cái gì, cũng không hiểu tại sao Phương My có mặt ở đó, ngồi trên ghế salon thất thần một hồi, lại có một cú điện thoại gọi đến nghe xong thiếu chút nữa điện thoại cũng rớt xuống đất, bay thẳng đi ra ngoài. Là điện thoại của bệnh viện gọi đến, Phương My xảy ra tai nạn xe. Đang hôn mê cấp cứu trong bệnh viện, cần người nhà đến ký tên để làm phẩu thuật.

Ny chạy như điên đến bệnh viện thì thấy Phương My đang nằm trên giường bác sĩ đang cấp cứu, cả người điều là máu. Muốn tiến đến hỏi tình hình, bác sĩ ngăn lại, Phương My được đẩy vào phòng cấp cứu. Ny ngồi phịch dưới mặt đất nhìn vào phòng cấp cứu, người đáng ra nằm trong đó phải là mình không phải Phương My. Bây giờ hối hận cũng không giải quyết được gì ,Ny sắp điên lên rồi, hai mắt đỏ lên, cố kềm chế không cho mình khóc, thầm nghĩ mình không có tư cách để khóc, mọi việc là do mình gây ra. Đang suy nghĩ thì có một y tá chạy đến kêu lên

“Ai là người nhà của bệnh nhân Phương My, bệnh nhân đang mất máu quá nhiều cần được tiếp máu, là nhóm máu O”

Lần này thì xong đời rồi, Ny nhóm máu AB không phải O, làm sao bây giờ.

Chỉ nghe âm thanh của một cô gái lên tiếng nói.

“Tôi có thể hiến máu” là một cô gái xa lạ Ny không quen biết.

“Theo tôi qua bên này thử máu” y tá dẫn đường cho cô gái kia đi đến phòng thử máu. 4 tiếng sau Phương My được đẩy ra với thân thể băng bó như một xác ướp. Ny nhìn cảm thấy rất đau lòng, Phương My được đẩy đến một phòng bệnh riêng, Ny đứng bên giường nhìn bác sĩ hỏi.

“Cô ấy thế nào rồi bác sĩ”

“Bệnh nhân đã qua tình trạng nguy hiểm, nhưng phải nhờ vào ý chí mới có thể tĩnh lại….”

Câu này quá quen thuộc, bệnh nhân nào hôn mê bác sĩ cũng điều nói câu này. Ny được biết tình huống của Phương Ny là gẫy chân phải, có thể sau này sẽ tàn phế vĩnh viễn, đầu có máu bầm tích tụ, trên người còn có một số vết thương. Ny nghe xong thiếu chút nữa té xĩu, nếu thật sự tàn phế, suốt đời này Ny cũng sẽ ở bên cạnh của Phương My, nhưng liệu Phương My tỉnh lại sẽ phản ứng ra sao đây, Phương My sẽ chấp nhận mình bị tàn phế hay không, Phương My có thể tha thứ và chấp nhận cho Ny ở bên cạnh chăm sóc mình hay không? Không có lẽ suốt đời này Ny cũng không nhận được sự tha thứ của Phương My. Ny gọi điện thoại cho Ken mang quần áo vào bệnh viện cho mình. Ken đến nơi đã thấy Ny ngồi bên cạnh giường, Phương My thì nằm hôn mê, thỡ dài bước đến an ũi Ny .

“Đừng có tự trách mình, bây giờ nên chăm sóc tốt cho My, còn phải gọi điện thoại báo cho mẹ My biết nữa…”

Suốt đêm Ny ngồi bên cạnh Phương My, suy nghĩ đến khoảng thời gian vừa qua, mình thật sự không biết trân trọng hạnh phúc, bây giờ có hối hận cũng vô ích, Ny cũng đã gọi điện thoại thông báo cho mẹ của Phương My biết,Ny biết nhất định mẹ của Phương My sẽ mang Phương My về mỹ, nhưng Ny không lo lắng điều đó, Ny sẽ đi cùng, cho dù mẹ của Phương My mắng chũi đi nữa, Ny cũng nhất định phải đi theo chăm sóc cho Phương My. Qua ngày hôm sau không chỉ ba mẹ Phương My mà cả ba mẹ Ny cũng đến, mẹ của Phương My chạy đến ôm lấy Phương My khóc rất nhiều. Không khí trở nên rất ngột ngạc. Ny bị mẹ của mình tát một bạt tay.

Mẹ của Ny cũng khóc, nhìn vào mặt Ny mắng chũi.

“Mày có biết mày đang làm cái gì không hả Ny,t ại sao tao lại sinh ra đứa con như mày” ngay cả người lớn cũng đã biết quan hệ của Ny và Phương My, còn cả lý do tại sao Phương My phải vào bệnh viện. Ny đã thành thật khai báo vì mọi chuyện đã trở nên nghiêm trọng hơn. Ba của Ny bước lên ngăn cản nói

“Đây là bệnh viện, có gì về nhà nói”

Mẹ của Phương My vừa khóc vừa nhìn mẹ của Ny nói.

“Tôi sẽ đưa bé My về mỹ, và tôi mong con chị cũng đừng làm phiền đến bé My nhà tôi nữa”

Ny nghe vậy, nước mắt không kềm chế được chảy ra, quỳ xuống đất vang xin nói

“Con sai lầm rồi, xin dì Lâm đừng làm vậy, cho con một cơ hội đi”

“Dì cầu xin con, con buông tha cho con gái dì đi, bé My vì con khổ suốt 7 năm rồi.” Thì ra là mẹ của Phương My đã biết quan hệ của Phương My và Ny từ lâu. Chỉ có Ny là ngu ngốc bây giờ mới nhận ra điều đó, 7 năm ? Là lúc 10 tuổi sao, tại sao mình không biết gì về điều này. Cứ tưởng chỉ mới đây, thật sự không ngờ My yêu mình lâu như vậy, còn đang trong suy nghĩ, mẹ của Ny đối với mẹ Phương My nói.

“Bây giờ bé My đang hôn mê, đợi đến khi tĩnh lại, quyết định cũng không muộn”

Chỉ thấy mẹ của Phương My thỡ dài gật đầu. Ny cũng có về nhà l
<<1 ... 45678>>
bạn đang xem

Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android