XtGem Forum catalog
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 39 - Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
Bạn Đang Xem

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

o bệnh viện, nhìn gã đang nằm. Chạy ùa tới, nắm lấy tay gã, nó kể hết tất cả rồi nức nở:

-Tại sao hả Đình? Vì sao lại như thế? Thế mà tôi vẫn yêu anh ấy? Tại sao?

-Đơn giản vì cô yêu, thế thôi.- Gã siết chặt tay cô, nói, nụ cười pha chút mỉa mai.

-Đừng cười cợt nhả kiểu đó với tôi.- Nó giựt phắt tay ra, vỗ bôm bốp vào vai gã.- Anh cũng nên lo chuyện của anh đi. Suốt mấy năm liền anh giả-vờ-hôn-mê để xem xét bản thân cũng khiến Mỹ đau lòng muốn chết kìa.

-Sao lai từ chuyện của cô sang chuyện của tôi thế?

-Anh không lo nói thật đi, cô ấy vì anh mà giải nghệ chưa đủ để anh tin tưởng sao?

-Nhưng mẹ tôi cũng bỏ tôi mà đi còn gì?

Nó im lặng, sụt sùi mấy tiếng rồi cố nói thật rõ:

-Bản thân anh tự hiểu. Từ việc khóc lóc, suy sụp, tự tự và giải nghệ đều vì cô ấy yêu anh.

Phải. Mọi chuyện ngày đó là vở kịch công phu do gã tạo nên và lôi nó vào vị trí “trợ lý đạo diễn kiêm diễn viên”. Đơn giản vì gã muốn thử lòng cô, và cũng để xác nhận thực sự trái tim gã lúc này đã trao cho ai. Một vở kịch mạo hiểm, như một ván bài sinh tử. Ngày đó, nếu chỉ sơ suất một chút, tên tài xế do gã thuê có thể đâm chết gã nhưng khi đó, tử thần đã không mang gã đi. Đôi lúc nó cũng thấy tức cười, không ai đòi truy tố tên tài xế sao chứ? Nó thở dài. Việc lừa cô bao lâu qua hiến nó khổ tâm, dằn vặt ghê gớm. Đôi lúc nó muốn nói thẳng hết ra nhưng vì nó đã hứa nên lại thôi. Nó không dám tưởng tượng nêu cô biết thì sẽ ra sao nữa? Cô sẽ tổn thương tới mức nào đây? Cái cảm giác bị lừa dối…đau lắm.

-Yên tâm, dù có thế nào tôi cũng không như cô đâu. Tôi hiểu và tôi sẽ nắm lấy người mình yêu chứ không như cô. Tôi nghĩ cô cứ nói thẳng với Bảo rồi liệu soa thì làm chứ việc lừa dối kiều này chỉ khiến cậu ấy thêm tổn thương thôi.
-Tôi không cần anh lên đời dạy mặt. Anh không lừa dối chắc?

-Thôi đi!- Gã nhăn mặt, nói.

“Xoảng”

Lọ thủy tinh vỡ tan thành từng mảnh, sao giấy văng tung tóe khắp nơi trên sàn nhà lạnh lẽo. Cô đứng đó, mắt mở to, lộ rõ vẻ ngỡ ngàng. Cô lắp bắp:

-Hai người…cả…hai…

Nó lại vội chỗ cô, định chạm vào cô, niệng nói:

-Nghe tôi giải thích này Diễm…

-Tôi không cần.- Cô gạt tay nó ra trước khi bàn tay đó chạm vào mình. -Sao cô lại có thể làm thế với tôi? Cả anh nữa, Đình, tôi không dám tin anh có thể làm thế với tôi. Rốt cuộc tôi đau khổ, tôi khóc than là vì gì chứ?- Cô chạy đi mất.
Nó quay lại phía gã, nói:

-Đuổi theo đi!- Gã suy ngẫm, không nhúc nhích.- Nghe theo con tim anh đi, đừng ngồi đó mà dùng lí trí nữa!- Nó hét.
Gã nhìn nó, nhìn ra ngoài cửa rồi nhìn mớ hỗn độn trên sàn. Vội bật dậy đuổi theo bóng cô ban nãy, bỏ nó lại một mình trong phòng.

Nó tự cười chính mình. Nó tới

để mong có người lắng nghe, được có lời khuyên chân thành vậy mà ngược lại, nó đi mai mối cho người khác. Hay thật! Nhưng có sao đâu, ít ra nó đã giúp người mà nó thật sự coi là bạn hạnh phúc. Nó không hạnh phúc thì cứ để hai người đó hạnh phúc luôn phần nó.
*
Cô chạy nhanh trên con đường lát sỏi, hai bên đường, bóng cây hoa tố nữ đổ xuống, những bông hoa màu hồng trắng nhảy múa trong gió. Cô gạt nước mắt. Hóa ra cô chỉ là con ngốc, dễ bị lừa gạt kiểu đó sao? Cô đã khóc bao nhiêu, đã đau đơn nhường nào, đơn giản vì đó là trò đùa đầy thú vị của gã ư?

Bỗng tay cô bị gã chụp lại. Bằng một lực mạnh, gã kéo cô vào lòng mình, nói với giọng ngọt ngào trầm ấm mà cô vẫn mơ được nghe suốt hai năm qua:

-Anh xin lỗi.

Cô giãy giụa, cô lách mình ra khỏi vòng tay gã nhưng không tài nào làm được, cô bèn đứng yên, vùi mặt vào ngực hắn mà khóc, hai tay siết chặt thành nắm mà đánh thùm thụp vào gã.

-Anh là đồ tồi, đúng là đồ tồi mà.

-Anh xin lỗi. Anh biết anh sai.

Gã hôn nhẹ lên môi nó, không nồng nàn như những nụ hôn từng có nhưng dịu dàng và ngập tràn yêu thương.

-Anh yêu em.- Gã nói nhỏ với cô.

Cô ngừng khóc, ngẩng lên nhìn nó, ngượng ngập nói:

-Thật?

-Ừ. Anh- yêu-em.

Cô cười, nụ cười tuyệt đẹp chưa từng thấy nơi cô.

-Em yêu anh.

Cô và gã ôm chầm lấy nhau. Dưới hàng cây xanh điểm xuyến hồng trắng, hai thân anh đứng cạnh nhau, âu yếm, tràn đầy hạnh phúc.

Thật sự, họ đã chờ quá lâu, quá lâu để nhận ra rằng thật sự, họ cần nhau, cần nhau hơn mọi thứ trong cuộc sống này.
*
Hắn ngồi bên hiên quán cà phê, nhâm nhi cốc cà phê đen nóng. Nó bước vào quán, gương mặt thất thần đầy mệt mỏi. Ngồi xuống, nó gọi ly cam vắt rồi quay lại nhìn hắn.

-Gọi em có chuyện gì à?

-Em đã biết chuyện anh tìm ra lỗ hổng trong phần mềm gần đây của công ty Wonder rồi phải không?

-Cái công ty phần mềm nổi tiếng trên thế giới ấy á?- Nó uống ngụm nước rồi tỏ ra chú tâm hơn vào cuộc trò chuyện này. Rốt cuộc hắn muốn gì chứ?

-Phải. Họ đã mời anh về làm việc.

-Vậy nên…- Nó dùng ánh mắt xét đoán nhìn hắn.

-Anh sẽ đi Mĩ, em đi cùng anh chứ?

-Em…- Nó không biết sao nữa? Đi với hắn? Điều đó có thật sự tốt không? Nếu đi với hắn, nó có thể trốn khỏi anh? Trốn khỏi anh? Tức là không bao giờ gặp anh nữa ư? Sao tim nó có gì đó nhói lên.

Có tin nhắn.

Nó mở tin nhắn ra. Là tin của anh.

“Đừng nghĩ em sẽ trốn thoát được tôi.”

Nó giật mình, nhìn quanh quất xung quanh. Anh đang ở gần đây, nó tin chắc thế. Rốt cuộc anh đang ở đâu chứ?
-Em sao vậy?- Hắn hỏi.

Nó nhìn hắn. Bây giờ hoặc không bao giờ. Chẳng thà nó cứ để hắn nghĩ nó là đứa khó hiểu tới điên rồ chứ không để hắn biết nó đã làm những gì. Nó không thể tổn thương hắn thêm lần nào nữa, không!

-Bảo…mình…chia tay đi.

Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 30
Đám cưới.

Nó bước đi từng bước chậm rãi tới mức suýt chết. Lúc nãy, nếu không phải người tài xế xe tải kịp đạp phanh thì hẳn nó đã gặp tai nạn vì băng qua đường đột ngột dù chính nó cũng không biết.

Im lặng.

Tất cả chỉ là sự im lặng đáng sợ.

Hắn im lặng.

Nó im lặng.

Cả thế giới này cũng im lặng.

Tựa hồ tất cả chỉ là vở kịch câm mà mỗi người trong cuộc sống này đang diễn cực kì tròn vai, cực kì đúng với bản chất một vở kịch câm muôn thuở.

Nó nhìn một em bé đang khóc vòi vĩnh người mẹ mua kẹo mà không được. Nhưng sao nó không nghe tiếng cô bé ấy khóc. Nó nhìn sang hướng khác, một chú chó đang nhìn nó, sủa lớn nhưng nó cũng không nghe thấy tiếng sủa đó, như thể chú chó là một con robot bị hỏng bộ phận âm thanh. Mọi âm thanh biến mất. Có vẻ vị thần âm thanh tinh nghịch đang đùa giỡn với thế giới này mà giấu đi mọi âm thanh. Không, không phải mất hết. Nó vẫn nghe được một âm thanh, một âm thanh đau xé lòng.

“Được”

“Được”

“Được”

Không! Nó bịt chặt tay lại, quỳ thụp xuống đường, mặc cho mọi ánh nhìn đổ vào nó như thể đang nhìn một kẻ điên. Nó chỉ muốn gào thét lớn lên, kếu ai đó ngưng ngay cái âm thanh này lại. Đầu nó đau quá, mà tim còn đau hơn. Một tiếng giản đơn thế thôi àm sao lại tàn phá bên trong nó như thế? Sao kết thúc lại chỉ bằng một từ như vậy? Tại sao?
*
Hai mươi tám phút ba mươi sáu giây trước, nó còn ngồi trong quán cà phê, với hắn.

Câu nói nó vừa thốt lên khiến cả gương mặt nó và hắn tái nhợt đi. Nó gần như nín thở, chờ đợi một tràng câu hỏi như trách cứ nó hoặc hơn thế thì là một tràng sỉ vả từ phía hắn. Nhưng không, hắn thở dài, ngồi im chừng đôi ba phút rồi nói:

-Được.

Và hắn đi mất, không thèm ngoái lại nhìn nó lấy một cái. Dứt khoát tới tàn nhẫn.
*
Nó để mặc chân mình tự bước đi. Đầu nó trống rỗng, cơ thể nó hoạt động dường như là vì các cơ muốn thế chứ không phải đầu óc nó muốn. Nó dừng chân trước một cánh cổng lớn. Biệt thự của anh, nơi nó vừa rời đi cách đây không lâu. Nó không nhân chuông mà mở cửa ra. Nó biết cửa nơi này sẽ không đóng, nhất là với nó, hai năm nay luôn như vậy.

Vài cô giúp việc nhìn nó xì xào nhưng rồi im bặt khi nó nhìn về phía họ. Nó bước từng bước lên từng bậc thang.

Cửa phòng làm việc của anh bật mở. Anh vẫn ngồi đó, đăm chiêu suy nghĩ, mắt không rời tập tài liệu trên bàn. Mãi vài giây sau, anh mới dứt mình ra khỏi công việc mà nhận ra nó đang hiện diện trong này. Nhìn điện thoại mình rồi quay về phái nó.

-Tôi không nhớ có gọi em tới.

-Kết hôn…

-Gì chứ?- Anh hỏi lại dù môi đang nhếch lên, tạo thành nụ cười nửa miệng đẹp nhưng đểu cáng.

-Kết hôn đi, càng nhanh càng tốt.

-Ok, kí vào đi, giấy đăng kí kết…- Nhưng anh chưa kịp nói rõ mấy tờ giấy mình vừa đưa là gì thì nó đã nhanh chóng kí liền tù tì mấy tờ.- Tốt.- Anh nhìn mấy tờ thủ tục phiền phức rồi mỉm cười tự mãn.
-Tôi đi.- Nó lại để mặc cơ thể hoạt động trong vô thức. Nó không quan tâm gì nữa. Sao cũng được. Nó sẽ không nghĩ về điều đó nữa.

Nó để mặc nỗi đau đang nhấm nháp từng chút một trong nó. Mất rồi, nó đã đễ hắn rời khỏi nó, dễ dàng đến lạ.
<<1 ... 3738394041 ... 43>>
bạn đang xem

Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android