Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen
Bạn Đang Xem Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
sang nhìn nó đang ngủ gục trên vai gã.
Gã không hề yêu nó sao?
Gã yêu Thánh Mỹ?
Có lẽ gã cần suy nghĩ nhiều hơn về việc này chăng?
*
-An.
-Hả?- Nó choàng tỉnh giấc.
-Dậy thôi, thang máy mở rồi.
-Ơ…ừ…
-Còn chuyện tối qua cô nói…
-Sao?
-Tôi sẽ suy nghĩ nhưng không phải bây giờ, giờ tôi vẫn còn hứng thú với cô lắm. Còn việc tôi nói tối qua thì cô hãy suy nghĩ đi.- Gã nói rồi đi mất, bỏ nó lại đứng một mình.
Truyện này được copy từ website: Likevn.wap.sh
Thôi thì xin lãng quên.
Hắn chạy vội tới phim trường khi nhận được cú điện thoại của nó.
-Tới sớm nhỉ?
Hắn không trả lời gã, vội vàng chạy vào.
Chỉ còn mình gã đứng, ngước nhìn lên bầu trời.
Tình yêu. Một phạm trù gã đang suy nghĩ những có lẽ không bao giờ vươn tới.
Nó đã nói gì nhỉ?
Gã yêu Mỹ sao?
Thật sự với gã, cô khác rất nhiều so với mọi người. Dù gã có lạnh nhạt hay quan tâm tới cô, thậm chí còn có lần nhờ cô chia rẽ anh và nó nhưng cô vẫn giúp gã, làm mọi việc cho gã mà không oán thán. Gã có thể dẫm đạp lên ai, lợi dụng ai, bán rẻ ai nhưng không thể là cô.
Vậy gã yêu cô thật?
Gã không rõ, có lẽ gã còn phải mất rất nhiều thời gian để nghĩ về việc này.
-Bá Đình.
Gã giật mình khi nghe thấy tiếng cô.
-Tới sớm vậy?
-Sớm gì chứ? Witch gọi nói tôi anh ở đây. Sao không báo cho tôi hả? Tối qua nghe quản lí của anh nói biết tôi lo lắm không?
Cô giận dữ trong khi gã còn đang nhìn cô ngạc nhiên.
Cô lo cho gã thế?
Gã chợt mỉm cười, tay nghịch mớ tóc còn rối chưa chải của cô.
-Cho tôi mượn phòng tắm nhà cô đi Thánh Mỹ, rồi còn quay phim nữa chứ.
Thôi thì cứ để thời gian quyết định, để xem thử liệu cô có thật sự phá vỡ rào chắn trong gã không nhưng có vẻ còn lâu lắm. Gã đang tự hỏi liệu trong thời gian chờ đó, gã có nên tiếp tục làm phiền nó không đây.
-Biết rồi, biết rồi.- Mặt cô tỏ ra phụng phịu nhưng cơn giận dữ củng giảm đi phần nào, vội vàng mở cửa xe hơi của mình.
*
Bất giác, nó mỉm cười khi nhìn thấy cái cảnh giữa cô và gã.
-An.- Là hắn. Nó quay lại nhìn, môi nở nụ cười. Ít ra thì hắn cũng đã không lạnh lùng với nó nữa.- Em làm anh lo lắm đấy.
-Em xin lỗi, chỉ tại thang máy…
-Đừng giải thích nữa.- Hắn ôm lấy nó thật chặt như thể sợ nếu buông ra nó sẽ mọc cánh mà bay mất, thiên thần của hắn sẽ bỏ lại hắn trơ trọi.- Chỉ cần em không sao là được.
Nó ngạc nhiên khi thấy thái độ hắn hốt hoảng như vậy nhưng rồi nó lại thấy vui vì hắn quan tâm nó thế. Nó tin rằng mình chiếm vị trí quan trọng trong tim hắn, rất rất quan trọng. Nhưng còn điều gã nói thì sao? Sáu năm nó sống với Kiên? Nó đã yêu anh chăng? Sao nó không nhớ gì cả? Gã nói nó trốn tránh, là do nó cố quên sao?
Nó nên làm gì giờ? Hỏi rõ hắn chăng? Nó biết hắn sẽ phản đối, sẽ lấp lửng nhưng hắn sẽ nói cho nó biết tất cả. Nó tin chắc như thế.
Nhưng liệu nó có nên nhớ lại hay không khi mà chính nó muốn quên đi ngày trước?
Điều gì đó hẳn khủng khiếp lắm nhưng sao có gì đó trong nó đau, rất đau, đau như thể cảnh báo nó không được nhớ lại.
-Em xin lỗi, di động em hết pin.
-Khoan!- Hắn đẩy người nó ra để nhìn thẳng vào nó.- Con nhóc đó trả điện thoại em rồi?
-Vâng. Có gì sao ạ?
-Con oắt chết tiệt!- Hắn lầm bầm. Còn sao nữa chứ? Hắn đã hớ! Hắn đã bị một con nhóc mấy tuổi đầu dắt mũi chơi xỏ!
-Anh sao thế?
-Không có gì. Về nhà thôi.
-Vâng.- Nó cười.
Nhìn hình bóng hắn từ phía sau sao bỗng thấy thật cô độc.
Còn cả vệt thâm quần trên mắt hắn vì suốt đêm không ngủ.
Thôi thì hay là giờ nó lãng quên đi?
Hay nó cứ sống tiếp cuộc sống như bây giờ?
Đừng nhớ lại gì cả…
Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 17
Kí ức vẫy gọi dù ta không muốn nhớ.
Hắn quăng chiếc túi xách to bản của nó xuống ghế sofa.
-Em đi tắm đi, anh sẽ nấu bữa sáng cho em.
Bất ngờ, vòng tay nó ôm lấy hắn thật chặt từ phía sau khiến hắn đỏ mặt. Vùi sâu mặt vào tấm lưng áo hắn, nó ngửi thấy mùi nắng, mùi mằn mặn của song biển trong mơ, mùi nhựa cây phảng phất dễ chịu.
Hắn đỏ mặt.
-An…em…
-Giữ yên như thế này một chút thôi.- Nó thì thào.
Hắn ngạc nhiên rồi cũng mỉm cười, gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng.
Nó sẽ sống thế này mãi?
Nhưng nếu…nếu có một ngày kí ức nó trở lại?
Liệu nó có thể tiếp tục sống thế này không?
Nó không biết, cũng chẳng muốn biết.
-Bảo à…
-Gì?
-Anh phải biết là em thích anh, rất thích anh.
-Anh biết, anh yêu em rất nhiều An à.
-…
*
Gieo phịch người xuống giường khi tắm xong và khoác lên mình bộ đồ ngủ màu xám nhạt.
-Không ăn sao? Anh đã nấu mỳ Ý cho em rồi đấy.
-Em ngủ một chút.
-Haizz…tùy em vậy.- Hắn nhún vai rồi đi ra ngoài, không quên đóng cửa phòng lại.
Nó nhìn cánh cửa một lát rồi lại nằm xuống. Nhìn lên trần nhà, nó có cảm giác mình có thể thấy rõ từng hạt bụi li ti di chuyển trong không khí. Nó dần dần chìm vào giấc ngủ trong vô thức sau một đêm trằn trọc thiếu ngủ.
Và giấc mơ lại tới…
*
Rất nhiều người. Là những cô bé nhỏ xíu đang rủa xả gì đó mà nó không nghe rõ nhưng dường như đang nói nó. Nó muốn cản họ lại khi họ bắt đầu giơ tay định đánh nó, nó nghĩ mình sẽ dùng cái quyền của người lớn để cản lại nhưng không, nó bất chợt nhận ra nó giờ cũng chỉ là con nhóc đang cam chịu.
Và rồi ai đó xuất hiện, một cậu bé có đôi mắt màu hổ phách.
Nhìn cậu rất quen nhưng nó vẫn không thể nào nhớ ra được.
Và những cô bé kia chạy đi mất.
Bàn tay lành lạnh kia chạm vào má cô.
*
Khung cảnh thay đổi.
Một căn biệt thự lớn, nhìn lạ lẫm nhưng cũng quen thuộc. Biệt thự của anh.
Nó đang ngồi trong xe, bên cạnh là cậu bé đó.
Nhưng sao cậu bé đó lại tới đây. Lè nào chính là…
Cậu bé mở cửa xe cho nó như một quý ông thực thụ.
*
Cảnh lại thay đổi.
Không có gì ngoài bóng tối.
Nó sợ.
Nó giãy giụa.
Nó kêu gào.
Nó cố tìm một khe hở nào có ánh sáng để có thể thoát khỏi tình thế này nhưng tay nó bị trói chặt.
*
Lại một nơi khác.
Cánh đồng cỏ.
Tro tàn của cô nhi viện mà hắn nói với nó là do một tai nạn tình cờ gây ra.
Thế nhưng…sao tim nó đau quá. Cơn đau rất thật cứ như nó không phải đang mơ.
Mưa.
Lạnh.
Nước mắt.
Nỗi đau.
*
Một căn phòng, căn phòng hôm trước nó vào ở biệt thự của anh.
Nó đang trong vòng tay ai đó.
Ai đó đang ôm lấy nó, hôn lên người nó.
Nó đang trở thành của chàng trai kia nhưn nó không biết đó là ai cả.
Gương mặt hoàn toàn nhòe nhoẹt trong tâm trí.
*
Mưa.
Nó nhìn thấy bầu trời ảm đạm xám xịt.
Có chút êm ẩm trên người thì phải?
Nó còn đang nằm lên ai đó trong bụi cây.
Cảm giác này cứ như nó đã nhảy từ trên xuống vậy nhưng làm thế thì lẽ nào nó sống được?
*
Lại mưa.
Chàng trai kia đứng nhìn nó, miệng liên tục cầu xin nó ở lại.
Nó muốn ở lại, nó muốn tới bên người kia nhưng sao chân nó vẫn cứ bước đi.
*
Nó choàng tỉnh dậy.
Những gì trong giấc mơ giờ chỉ còn là những điều mơ hồ.
Là do tâm trí nó không muốn nhớ lại nên mới như thế.
Nhưng đôi mắt hổ phách kia thì luôn hiện lên rõ nét trong đầu nó.
Chạm
vào chiếc khuyên tai bằng kim cương trong suốt, nó đã khóc, khóc trong thầm lặng và đau đớn của trái tim đang có một vết thương đã lâu nhưng vẫn rỉ máu, vết thương tưởng như đã mất hết cơn đau giờ lại dấy lên và đau gấp bội.
*
Anh đã mơ suốt đêm qua.
Giấc mơ như nó.
Do định mệnh sao?
Nhưng có một điều khác biệt.
Anh nhớ lại.
Kí ức ùa về.
Vì anh muốn nhớ lại, muốn biết liệu chăng giữa anh và nó đã có gì với nhau.
Giờ thì anh đã biết tất cả, chỉ nhờ một giấc mơ nhưng cực kì quan trọng.
Người con trai suốt sáu năm sống với nó cùng với những kí ức rõ rệt đã trở lại.
-Gọi quản gia Lâm cho tôi.- Anh nói với cô giúp việc bằng giọng lạnh tanh.
-Vâng.
Khi cô giúp việc đi khuất, anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Nắng vàng gay gắt mang theo cái nóng.
-Viện trưởng, giờ thì bà và tôi lại bắt đầu cuộc chiến rồi. Một năm qua hẳn ở trên trời, bà đã vui lắm nhỉ?
Truyện này được copy từ website: Likevn.wap.sh
Sáu năm em là búp bê của tôi thì cả đời em là búp bê của tôi!
-Thiếu gia.- Giọng ông Lâm trầm đục như bị ảnh hưởng của tuổi tác vang lên.
-Ông Lâm.- Anh gác hai chân lên bàn, hai tay đang vào nhau đặt trước bụng, nhìn ông .
Ánh mắt của anh khiến ông thấy lo lắng. Ánh mắt của sáu năm trước mà ông ngỡ tưởng
bạn đang xem Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
trên TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen