Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen
Bạn Đang Xem Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
-Sao em lại nói thế?
-Không sao, hành hạ tôi anh thích lắm chứ gì?
-Không.
-Anh hại cả cô nhi viện chẳng phải để khiến tôi đau sao?
-Chuyện đó không phải tôi.
-Dối trá.
-Tôi nói thật.
-Đừng lừa tôi.
-Nghe anh…
-Đừng lại đây.- Nó khóc.- Tôi mệt mỏi lắm rồi. Anh ghét tôi lắm chứ gì? Vậy để tôi chết đi cho vừa lòng anh nhé?
-Sao?
-Đây là tầng 4, nhảy xuống từ đây chắc đủ chết nhỉ?- Nó nhìn ra bên ngoài, môi nở nụ cười tê tái.
-Đừng.- Anh hoảng hốt.
-Để tôi chết đi vậy.- Nó chẳng nghe thấy gì nữa, tai nó như ù đi. Nó gần như trở nên điên loạn, cơ thể nó không còn nghe thấy nó nữa.
-Đừng như thế.- Anh chụp lấy tay nó khi nó ngồi hướng ra bên ngoài.
-Tôi muốn chết, tôi muốn gặp lại viện trưởng…- Nó khóc trong khi môi vẫn thấp thoáng nụ cười.
Và nó nhảy xuống.
Nhưng bàn tay kia vẫn không buông ra.
Nó cảm thấy bản thân như đang bay.
Rơi tự do.
Cái chết như đang đón chờ nó.
*
“Soạt”
“Rầm”
Nó đau ê ẩm.
Cơn đau khiến nó nhận ra nó không chết.
Một bụi cây rậm rạp đã đỡ lấy nó, và một ai đó khác nó đang nằm lên.
Là anh.
Những hạt mưa cứ rơi lên gương mặt nó, hòa cùng làn nước mắt.
Sao anh lại làm thế? Sao anh lại cứ làm tổn thương bản thân như vậy?
Nhưng hơn cả, sao ông trời lại làm thế? Té từ tầng 4 mà không chết? Ông trời tạo ra kì tích sao? Hay ông đang trêu đùa với định mệnh của nó?
Nó khóc, tiếng khóc lớn hơn.
-Thiếu gia!- Tiếng quản gia Lâm hét lên khi nhìn thấy cảnh đó.
Nó cố gượng dậy. Trên người nó chỉ có vài vết trầy xước, cơ thể đau nhức khủng khiếp.
-Tiểu thư, cô và thiếu gia…-
Quản gia Lâm chạy vội tới chỗ anh đang nằm xem xét.- Chúa ơi, cánh tay phải bị gãy rồi. Mau đưa thiếu gia tới bệnh viện.- Ông quát lũ người làm gần đó.
Nó chỉ giương to đôi mắt đứng im nhìn anh đang nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
Anh bảo vệ nó?
Chẳng phải anh muốn nó đau khổ sao?
Sao anh lại như thế?
Rốt cuộc thì ông trời còn đùa giỡn với nó thế nào nữa đây?
-Tiểu thư, cô khoác tạm chiếc áo này đi. Chúng tôi cũng sẽ đưa cô tới bệnh viện xem xét.- Giọng một cô hầu vang lên, đồng thời một chiếc áo măng tô dài được khoác lên người nó.
Thế nhưng…
*
Nó bỏ chạy.
Chạy khỏi căn biệt thự xa hoa đầy nỗi đau đó.
Chạy càng nhanh càng tốt.
Nó bỏ lại đằng sau tiếng thét gọi, tiếng thúc giục vệ sĩ đuổi theo.
Sao cũng được, nó chỉ muốn đi khỏi cái nơi đau thương này. Nó muốn sống một cuộc sống khác, cuộc sống không anh, không quá khứ, không đau thương, một cuộc sống chỉ còn lại nỗi hận giữa anh và nó.
Chân nó đau tê tái, mọi vết thương chảy máu trên cơ thể nó như đang phản lại nó vậy, chúng đồng loạt đau đớn khủng khiếp trong mưa.
Nó vẫn chạy, không một lần ngoái lại phía sau.
*
Mọi kí ức như ùa về.
Những ngày vui đùa ở cô nhi viện.
Ngày nó gặp anh lần đầu tiên.
Ngày anh đưa nó rời khỏi những vòng tay thương yêu.
Nụ cười của những đứa trẻ ở cô nhi viện.
Ánh mắt dịu dàng của viện trưởng.
Những thời gian bên anh.
Khi nó trở thành của anh.
Khi anh bảo vệ nó khỏi cái chết.
Tất cả gây nên một nỗi đau khốn cùng.
*
Mưa vẫn cứ rơi.
Mưa đau thương.
Mưa đau xót.
Mưa hận thù.
Mưa bi ai.
Mưa tình yêu.
Tất cả mọi cơn mưa giờ đây đua nhau ập xuống đầu nó.
Tối đen như mực.
*
-Này cháu gì ơi…- Giọng một người lạ kéo nó ra khỏi màn đêm.
Nó đã ngất đi ngoài đường.
Không có anh, không có hắn.
Không ai quen thuộc.
Nó thều thào từng chữ:
-Làm ơn… giúp cháu với…
Đọc tiếp: Vì em là búp bê của tôi! – Chương 09
Không buông tha.
Anh mê man trong bệnh viện với hàng chục vết bầm và cả cái tay bị gãy. Trong cơn mê anh vẫn không ngừng gọi tên nó.
Quản gia Lâm luôn túc trực trong bệnh viện. Ông luôn coi thiếu gia như người thân ruột thịt, nay chứng kiến cảnh này thì không khỏi đau lòng. Ông huy động rất nhiều người đi tìm nó nhưng cũng dặn tuyệt nhiên không được để giới truyền thông biết.
Trong khi đó, anh vẫn không ngừng gọi nó trong vô vọng.
*
Hơn một tháng trôi qua.
Nó sống tại một tiệm bánh nhỏ với một gia đình tốt bụng, chính là nhà của người đàn ông đã giúp đỡ nó vào ngày mưa đó. Dù lúc đầu người vợ đã khá lớn tuổi có vẻ dị nghị khi thấy bề ngoài của nó nhưng tầm vài ba ngày, bà đã thay đổi cách nhìn về nó.Nó cư xử phải phép, biết cách phụ giúp tiệm bánh hàng ngày mà không đòi hỏi gì, chỉ xin phép được ở lại một thời gian rồi sẽ đi. Hai vợ chồng tuy lớn tuổi nhưng chỉ có một mụn con duy nhất là bé gái mới 10 tuổi, đã vậy còn bị bệnh phổi nữa. Cái tiệm bánh nhỏ chỉ vừa đủ nuôi cả nhà chứ làm gì đủ tiền chữa trị dứt bệnh. Nó quý cô bé và cô bé cũng rất quý nó. Còn người chồng thì luôn cười hiền lành, tốt bụng và coi nó như con gái. Sống ở đây, nó không phải lo nghĩ quá nhiều, chỉ việc sống và làm việc chăm chỉ, không cần nghĩ về anh, không cần nghĩ về quá khứ. Một cuộc sống nó hằng mơ ước.
*
Chiếc xe Limous đen đổ cách tiệm bánh nhỏ chừng vài ba mét, cửa kính xe mở hé, đủ để người ngồi trong xe quan sát được tiệm bánh hay đúng hơn là quan sát cô gái đang lau cửa kính bên ngoài.
Anh lặng lẽ quan sát nó cười đùa làm việc.
Tim anh nhói đau.
Trước giờ anh luôn để nó sống trong nhung lụa nhưng chưa bao giờ nó cười thoải mái được như thế.
-Giờ chúng ta làm gì à?- Trợ lí Thanh, một chàng trai còn khá trẻ, chỉ mới hai mấy nhưng có tài, vừa là người thân cận vừa là bạn tốt của anh lên tiếng.
-Đi về.
-Tôi hiểu rồi.
Trước khi đi, anh còn ngoái đầu lại nhìn nó một lần, đúng duy nhất một lần.
*
-Anh không được xông vào đây!- Tiếng vệ sĩ ồn ào dưới nhà.
-Gì vậy?- Anh bỏ tờ báo xuống bàn, hỏi quản gia Lâm.
-Có kẻ tùy tiện xông vào, tôi sẽ sai vệ sĩ đuổi hắn ta ra.
-Dễ lắm sao?- Tiếng hắn vang lên khiến anh ngoái nhìn. Chiếc áo sơ mi hắn mặc nhàu nhĩ, xộc xệch, tay áo xắn quá khuỷu. Trên mặt hắn có vài vết trầy xước hoặc đỏ bầm.
-Sao cậu lại vào được đây?- Quản gia Lâm ngạc nhiên.
-Dĩ nhiên là hạ hết đám vệ sĩ ngoài kia rồi.
-Gì chứ?- Rõ ràng mọi vệ sĩ quản gia Lâm tuyển chọn đều là những người có năng lực hàng đầu các công ty vệ sĩ trên cả nước. Lẽ nào hắn hạ tất cả bọn họ dễ dàng vậy?- Không thể.
-Sao không?- Anh cười châm chọc.
-Với cậu ta thì việc đó cũng không dễ đâu quản gia Lâm.- Anh bình thản nói.- Ông ra ngoài đi.
-Ơ…vâng ạ.- Quản gia Lâm lui xuống.
-Sao? Có chuyện gì mà anh tìm tôi?- Anh điềm tĩnh nói.
-An đâu?
-Tôi không biết.- Anh trả lời, rõ ràng là nói dối.
-Đừng có láo toét như thế! An đâu? Rốt cuộc anh giấu cô ấy ở đâu hả?
-Tôi cũng đang cho người tìm cô ấy đây.- Anh đáp lại thái độ khó chịu kia.- Vả lại nếu có biết thì tôi cũng không có ý định nói cho cậu hay.
-Hừ…- Hắn hục hằn.- Tôi nói trước, nếu tôi mà biết anh dám nói dối tôi thì đừng trách. Tôi nhất định sẽ tìm ra cô ấy.- Hắn khẳng định.
-Để tôi nói cho một cậu biết một điều về An nhé.
-Sao?
-Cô ấy là người của tôi.
Lời nói của anh làm hắn rụng rời cả chân tay. Hắn siết chặt tay lại thành nắm đấm, bước tới tặng cho anh một cú đấm mạnh bạo tới nỗi miệng anh chảy cả máu.
-Thằng khốn.- Hắn nổi đóa.- Đã thế tao nói cho mày biết, dù thế nào thì tao vẫn sẽ ở bên cô ấy.
Anh cười.
-Lần thứ ba rồi đấy, sau này tôi sẽ trả đủ lại cho cậu.
-Ha…- Hắn cười khan.- Thử xem.- Rồi hắn bỏ đi mất.
Chuông điện thoại vang lên.
-Sao rồi?- Anh nói.
-Đã tra rồi à.
-Tốt lắm.- Ánh mắt anh lóe lên tia giá lạnh. Bằng mọi giá anh phải nói chuyện được với nó, dù thế nào cũng được.
*
-Gì chứ?- Lần đầu tiên nó thấy người đàn ông tốt bụng đó hốt hoảng, ông gào vào điện thoại, có lẽ liên quan tới bệnh tình của cô bé tên Nhi.
Ông dập máy khá mạnh.
-Chuyện gì vậy ạ?- Nó e ngại hỏi.
Ông vùi mặt vào hai bàn tay to bè, gần khóc:
-Bệnh viện từ chối điều trị cho bé Nhi.
-Sao ạ? Sao lại thế được?
-Bác không rõ, họ gọi điện báo.Làm sao giờ? Bệnh của Nhi, nó…- Ông không dám nói tiếp.
Chuyện gì đã xảy ra thế này?
*
-Làm sao bây giờ?- Giọng người vợ lo lắng.- Nếu không làm gì bé nhi sẽ chết mất.
Trời dạo này đổ mưa, nhiệt độ cứ xuống dần khiến bệnh tình bé Nhi chuyển biến xấu hơn. Bé Nhi mặt mày tái nhợt, thở dốc, gương mặt lộ rõ đau đớn.
-Mẹ ơi…con đau quá…- Bé nói từng tiếng ngắt quãng.
-Phải đưa bé đến bệnh viện thôi.- Nó nói.
-Nhưng bệnh viện…
-Phải liều thôi, không còn cách nào cả.- Nó thúc gi
bạn đang xem Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
trên TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen