Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 12 - Mình thích cậu đồ rắc rối
Bạn Đang Xem

Mình thích cậu đồ rắc rối

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Mình thích cậu đồ rắc rối

yện này. Nó đổ mạnh người về phía Phi. Hai mắt nó nhắm theo lẽ tự nhiên, nhưng có lẽ ngã thì phải đau chứ đằng này lại thấy có cái gì mềm mại, ấm áp...mà hình như nó còn nghe có tiếng gì đó đang cử động rất nhanh,...như nhịp tim vậy. Nó mở choàng mắt. Nó đang đổ cả người lên người cậu bạn tên Phi đang nằm trên sàn. Tư thế rất chi là thân mật.(Nếu để người ngoài nhìn vào thì sẽ nghĩ vậy)


-A! Xin lỗi...tại cậu không chịu ngừng lại..._hai má nó đỏ bừng lên nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh ngồi dậy cười cười nhìn Phi.

-Cậu...

-Tớ thì sao...

-...

Quái lạ, sao mặt cậu ta lại đỏ hết cả lên như thế nhỉ. Ánh mắt cậu ta đang nhìn thứ gì đó trên người nó sau thấy nó chú ý thì lại quay đi lấy tay bịt miệng lại. Nhưng mặt và vành tai thì mỗi lúc một đỏ lên.

Ruốc cuộc thì trên người nó có cái gì ghê lắm hay sao mà...Nó từ từ nhìn xuống người mình. Qua lớp áo pull trắng mỏng nó có thể nhìn thấy rõ mồn một cái lớp áo ngực lộ ra ngoài và một phần ngực trắng ngần của nó lấp ló sau lớp áo mỏng bị ướt rũn đó. Hầu như là gần giống không mặc áo.

Nó ngước lên nhìn Phi, bắt gặp ánh mắt của cậu đang nhìn mình. Bốn mắt chạm nhau và Phi đã vội vàng quay đầu đi nơi khác mặt càng lúc càng đỏ...Bây giờ thì nó đã hiểu...

-Á! đồ dê

xồm....Không được nhìn...

Nó đưa tay che ngang phần ngực của mình lại vẻ phòng thủ. Hai má đỏ lựng lên , thế là cuộc đời nó xem như tiêu tùng.

-Cậu mau ra ngoài cho tớ...

-nhưng...

-không nhưng nhị gì cả. ra ngoài mau. Không tớ báo cảnh sát đấy.

-Cậu đang ngồi trên người tớ! làm sao tớ đứng dậy được!..._Vẻ mặt và giọng nói của Phi quá bình thãn làm nó như bị sét đánh ngang tai. Ánh mắt của cậu có chút khiêu khích hay gì đó không rõ nét lắm.

-Cái gì???

Nó cố hét thật to khi nhìn xuống tư thế của mình. Đúng là nó đang ngồi trên người của Phi thật. Thật làm nó tức chết quá đi. Nếu bây giờ có cái hố nào đó nó sẽ nhảy xuống xoá sạch tội nghiệt này.( Trời hố mà làm giống như sông HOàng Hà ấy nhỉ? đồ ngốc)

Theo phản xạ nó nhảy bật ra khỏi người Phi lùi về sau lấy khoản cách an toàn rồi đưa tay chỉ về phia cửa mà hai má ửng đỏ mặt cúi xuống bối rối:

-Cậu ra ngoài đi?

Khi vừa nghe thấy tiếng đống cửa nhẹ nhàng nó chạy tới thật nhanh và đưa tay khoá chốt cửa lại. Tim nó đang đập rất nhanh,nhanh đên nỗi hình như nó còn không kịp thở. Nó đứng dựa nguời vào cánh cửa đã được đống chốt. “Cậu ấy đã thấy cả rồi...mình thật ngu ngốc mới mang cái áo này” Nó đưa tay lên keo kéo lớp vải trong xuốt đang bám lấy thân người trên của mình, làm lộ cả phần ngực đầy đặn và phần da nõn nà trắng mịn.

-Cậu không định thay quần áo à! sẽ bị cảm đấy?

-..._Tim nó vội ngừng đập khi nghe giọng nói quen thuộc đang cách lên bên kia lớp cửa kính.

-Tớ lên phong thay đồ! cậu cũng ra đi, còn phải vào Bệnh viện nữa...

-...

Nó cố áp cả tai sát vào lớp gỗ dày 5cm để đến khi nghe thấy tiêng bước chân nơi cầu thang thì mơi với lấy chiếc khăn tắm to treo bên cạnh và choàng vào người, vừa mở cửa. Quả thật nó không thể ở trong này cả ngày được.

Nó đưa mắt ngó quanh sau đó mới chịu lao người trong tình trạng như vậy về phòng thay đồ.

Phi đứng dựa vào thành lang can khẽ mỉn cười khi thấy những hành động kì cục vừa rồi của nó. Sau khi cánh cửa phòng nó đã đống sập lại cậu mới quay người nhìn về phía cánh cửa phòng có đồ đạc của mình. Nhớ lại hình ảnh lúc ban nãy, thì ra vật ấm áp tối qua lại có sự hấp dẫn đến như vậy. Cậu khẽ cười lắc đầu vì suy nghĩ của mình rồi bứoc nhanh về phía cửa phòng, bước vào trong. Trên môi là một nụ cười và kèm theo là ánh mắt gian gian như nghĩ ra trò gì đó thú vị lắm.

*****************

-Ê..._Nó lí lí hơi đưa mắt nhìn người lái xe bên cạnh. Hai má nó đỏ lựng lên vì chuyện ban sáng. Lúc ăn sáng Nó cứ lầm lì cúi đầu ăn mà không biết Phi đang nghĩ gì. Bây giờ chịu hết nổi nên nó mới đánh bạo gặng ra từng tiếng. Đã đi giữa sông rồi thì không thể quay lại nữa.

-..._Phi không nói gì. Quay sang đưa đôi mắt như muốn nói “Chuyện gì?” nhìn nó.

Khi bắt gặp ánh mắt của Phi theo lẽ thường tình trong tình huống ban nãy nó quay đầu nhìn ra ngoài của xe. Hai mắt vờ như đang chăm chú nhìn ra khung cảnh bên ngoài nhưng gịong nói thì có chút bối rối và run run...

Hành động của nó làm Phi cảm thấy buồn cười. Nhưng cậu không làm lộ ra mà thay vào đó là cái nhìn cong cong của đôi mắt có vẻ gian gian. Vẫn đuổi sát chăm chăm vào hai gò má đỏ ửng ngượng ngừng của nó. Cậu biết nó muốn nói gì.

-Cậu..._Nó lấp lửng. Hình như đã thông hết tư tưởng nên nó mới quyết tâm quay sang và bắt gặp ánh mắt của Phi nhìn nó. Tim nó đập nhanh. Chỉ thoáng vẻ bối rối nó lấy lại trạng thái cân bằng ban đầu và thay vào đó là ánh mắt nhiêm túc, nhưng hai tay của nó đang nắm chặt vào nhau. Mống tay bám vào các thớ thịt trắng mịn chuyển sang đỏ ửng.

-Yên tâm. Tớ có nhìn thấy gì đâu. chỉ nhìn thấy ...màng hình phẳng không à!!

Phi đưa đôi mắt gian gian nhìn nó như đã biết trước nó định nói gì rồi cậu quay mặt về tư thế tập trung lái rồi đưa tay vẫy vẫy vẽ không có chuyện gì quan trong hết.

Toàn thân nó run lên... “màng hình phẳn á? thật không thể tinh đước cậu ta lại có thể nói bằng cái giọng thản nhiên đó” . Mặt nó từ từ đỏ lững vì tức giận, hai tay có nắm chặt với nhau càng mạnh. Bây giờ nó chỉ muốn đấm cho thằng con trai bên cạnh một cái cho hắn chết luôn cho rồi. Nó cúi đầu nhìn xuống thân thể của mình. Nó như vậy mà cậu ta bảo là màng hình phẳng. Cô gái nào mà nghe thấy câu tương tự chắc cũng sẽ giết cậu ta.(Đó gọi là động chạm vào lòng tự tôn của phụ nữ)

-Cậu chết đi..._Sức chịu đựng của nó chỉ có vậy. Nó vung tay lên đập mạnh về phía người đang lái xe bên cạnh. Làm xe hơi lệch sang làn đường một chút.

Tay nó vừa vung lên định đanh cú tiếp theo thì bàn tay to to thô ráp nhưng ấm áp của Phi giữ lại. Cậu vẫn tập trung lái xe nhưng cũng liết qua nó nói giọng vẻ có lỗi:

-Thôi, thôi...Tớ mà chết thì ai lái xe cho cậu...


Lúc nó tới bệnh viện thì gặp bác Tâm cũng đang ngồi chờ ở bên ngoài phòng bệnh. Nghe nói bố nó đã tỉnh nhưng được một lúc rồi lại thiếp đi. Bác sĩ nói tình trạng bố nó như vậy là chuyện bình thường làm nó cũng đỡ lo lắng. Ở bệnh viện cho đến khoản trưa thì mẹ nó bảo nó dẫn cậu con trai đang ghét kia về nhà như nó không chịu. Cuối cùng bác Tâm phải lên tiếng phá vỡ chiến tranh giữa hai mẹ con nó. Bác nói một câu làm nó hơi sững...

“Về nhà Bác chơi !!!”

Và bây giờ nó đang ngồi trong căn phòng khách quen thuộc mà hồi nhỏ nó thường giọn đồ hàng ra bày la liệt. Nhưng thay vào hình ảnh của nó là hình ảnh của con bé Na đang bày đồ hàng ra chơi. Bé Na là con của anh chị Kiên con trai cả của bác Tâm. Con bé nhỏ nhắn trong chiếc váy màu kem có chiếc nơ xinh gắn ở giữa chiếc cổ áo. Năm nay nó gần ba tuổi. Đã một năm rồi nó không gặp con bé, một năm trước con bé chỉ nhỏ chút , có vài sợi tóc nâu li ti mà bây giờ đã có mấy sợi tóc nhỏ để cột thần chùm hai bên bằn hai sợi giun màu hồng. Trông rất yêu.

Nhà bác Tâm thuộc dạng khá giả ở trong vùng. Vì mọi người trong nhà đều là công nhân viên chức nhà nước. Duy có chị Lan vợ anh Kiên là dân buôn bán nhỏ. Chị đấu thầu một gian hàng ở trong chợ của vùng nên làm ăn cũng xem như vừa đủ. Nó rất quý chị Lan bởi không chỉ vì chị lớn tuổi hơn nó mà chị còn giống như là một người bạn của nó...

Nó còn nhớ cái buổi đầu anh Kiên dẫn chị về nhà chơi, xem như là ra mắt gia đình. Chị mặc một chiếc áo bà ba cổ tròn màu tím nhạt làm nổi bất lên làn da trắng mịn của chị. Với nụ cười bối rối lộ ra cả chiếc răng khảnh nhỏ bên phải làm nó cảm thấy ở người phụ nữ này có cái gì đó rất đáng yêu. Nó đến bên bắt chuyện với chị không ngờ nó và chị lại có nhiều điểm chung đến thế...Và cứ vậy tết năm ấy chị về làm dâu nhà bác Tâm.

Tay nó vuốt ve cái bím tóc lung lay của con nhỏ. Cái vẻ mũm mĩm làm nó thấy thích.

-Bế...

Cô nhỏ vứt cái nồi đồ chơi cầm trên tay xuống đây quay sang bập bẹ nói đòi hỏi. Đôi môi hồng phớt ươn ướt chu lại làm nũn. Hai tay đưa lên ôm lấy eo nó. Nó cảm thấy nhột khi vài sợi tóc tơ cứ cạ vào người nó. Cái đầu của con bé không để yên mà cứ nhúc nhít làm nó càng nhột hơn. Bất chợt nó bật cười.

-Gì bế Na nhé...

Nó đưa hai tay vòng lấy thân hình nhỏ nhắn của cô bé, hai tay nó đặt ở eo có thớ thịt trắng ngần của đứa con nít. Hình như động tác của nó làm cô bé nhột. Cô bé cứ oằn người trong tay nó. Rồi cười khúc khích. Nó cảm nhận đựơc nên đưa tay chọc vào thớ thịt mình vừa chạm tới. Con bé càng oằn người trong lòng nó. cười mỗi lúc một to lên, nụ cười của con nhỏ khiến cho nó cảm thấy ấm áp. Hình như cô bé rất khoái với hành động của nó nên mặc dù rất nhột nhưng vẫn không rời ra khỏi nó.


-Uống nước đi cháu...

LÚc nghe thấy giọng nói của bác Tâm nó mới buôn tha cho bé Na, ngước lên nhìn về phía người con trai đang ngồi trên chiếc ghế đối diện nhìn nó.
<<1 ... 1011121314 ... 49>>
bạn đang xem

Mình thích cậu đồ rắc rối

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android