Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 8 - Dạy Dỗ Ác Ma Full
Bạn Đang Xem

Dạy Dỗ Ác Ma Full

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Dạy Dỗ Ác Ma Full

iện điểm này, hoàn toàn là bởi vì lúc đó da thịt của hắn nhìn như màu đồng, cộng thêm cơ bắp khỏe mạnh, vì vậy bỏ đi chiếc cổ trắng tinh tế.

Cô nhìn hắn đến say mê, nhìn đến mức hắn nhăn mày lại, trực tiếp lui một bước, kéo dài khoảng cách. "Em có thể hỏi anh một chuyện không?" "Anh không cho em hỏi, em sẽ không hỏi sao?" Quan Chấn Ngôn hừ lạnh một tiếng "Có rất nhiều thiên kim tiểu thư nhưng sao anh lại chọn em? Lúc trước anh trả lời em rất mơ hồ, em muốn biết đáp án thực sự." Đỗ Nhược Đồng lấy hơi hỏi. "Anh không muốn trả lời." Hắn trầm giọng nói. Hắn lại từ chối? Đỗ Nhược Đồng thở dài, không biết mình còn có bao nhiêu hơi sức có thể hao tổn cùng hắn nữa. Ban đầu vì đánh cuộc một hơi, cho nên mới gượng chống suy nghĩ cùng hắn duy trì quan hệ. Hiện tại, chỉ cảm thấy mệt quá. "Chỉ là, em có thể hỏi anh những vấn đề khác." Quan Chấn Ngôn từ trên cao nhìn xuống mái tóc mềm mại như tơ lụa, cảm giác lòng bàn tay đang xôn xao suy nghĩ đụng chạm dục vọng. Đỗ Nhược Đồng mừng rỡ ngẩng lên đầu nhìn hắn."Vậy anh có thể đáp ứng em một yêu cầu nho nhỏ được không?" "Nói." Nếu cô mở miệng muốn đồ gì, hắn sẽ không cự tuyệt .

"Sau này khi nói chuện cùng em anh có thể nhìn vào mắt em được không?" Cô dịu dàng nói. Quan Chấn Ngôn nhíu mắt, bỗng dưng chống lại ánh mắt của cô. Lòng của Đỗ Nhược Đồng giống như bị người khác bóp chặt, không thở nổi. Đôi mắt màu đen thâm thúy khiến người khác phải say mê. Hắn bình tĩnh đưa mắt nhìn, khiến cô có chút say đắm, hoàn toàn không có cách nào dời tầm mắt, ngực có một loại cảm giác không xác định được xông thẳng tới,không cách nào khống chế tràn ra cả khuôn mặt cô. Đỗ Nhược Đồng rời tầm mắt, không tự chủ được mà thở dốc. Quan Chấn Ngôn không thể tin trừng mắt nhìn cô, trước xảy ra tai nạn xe cộ, hắn đã từng trêu chọc qua một nữ nhân. Cô phản ứng như vậy, hắn quá quen thuộc. Cô đang xấu hổ! Mà nguyên nhân xấu hổ chỉ có một —— cô thích hắn? !

"Không phải muốn anh nhìn mắt em khi nói chuyện sao?" Quan Chấn Ngôn nâng cằm của cô, đôi mắt đen thẳng tắp nhìn vào trong mắt của cô "Đúng." Đỗ Nhược Đồng bị buộc nhìn vào mắt hắn, mặt càng đỏ hơn. Cô hoài nghi hắn đang cố ý dùng ngón tay lướt qua đôi môi của cô, nhưng vẻ mặt hắn lại vô cùng cẩn thận tỉ mỉ như vậy, khiến cô không dám mở miệng dặt câu hỏi. "Trừ yêu cầu đó ra, em còn yêu cầu nào nữa không?" Hắn thấp giọng hỏi, có một chút dịu dàng. "Em. . . . . ." Đỗ Nhược Đồng đưa tay sờ khuôn mặt bởi vì mặt cô càng ngày càng đỏ. "Em nghĩ gì?" Khóe môi Quan Chấn Ngôn khẽ nhếch, hắn buồn cười. Trên thực tế, tâm tình của hắn thật lâu đã không có tốt như vậy. Mà mặt của cô càng hồng, tâm tình của hắn lại càng tốt. "Mỗi ngày anh có thể ở cùng em mười phút được không. Trong mười phút này, anh có thể không cần lên tiếng, nhưng là nhất định anh phải rất chuyên tâm nhìn em." Đỗ Nhược Đồng thấp giọng nói ra. "Em nói cái gì?" Quan Chấn Ngôn nhìn cô, vẻ mặt khiếp sợ giống như là cô yêu cầu đem công ty sang tên cho cô vậy. "Anh và em lúc nói chuyện, đa số là anh không bao giờ nhìn em, như vậy là không tốt." Cô nghiêm trang lắc đầu một cái. Hắn nhăn mày lại, nhìn ánh mắt thản nhiên của cô. Trải qua mấy lần nhắc nhở của cô, hắn phát hiện thật sự vận đề này có tồn tại. Hắn thừơng không nhìn mọi người khi nói chuyện, vấn đè này xảy ra khi nào? Hắn —— không nghĩ ra. "Có thể không? Một ngày chỉ cần mười phút." Như vậy ít nhất hắn sẽ từ từ đem cô đặt trong lòng hắn thôi "Có thể."

Hắn chưa cho mình thời gian suy tính. "Thật tốt!" Đỗ Nhược Đồng vui vẻ cười. Cô vui vẻ từ trên giưởng nhảy lên, vốn đôi hoa tai đặt ở làn váy cũng theo đó mà lắn xuống thảm "A ——" Đỗ Nhược đồng vội vàng cúi người xuống nhặt đôi hoa tai lên, cũng cẩn thận từng li từng tí để ở lòng bàn tay. Nhìn dáng vẻ quý trọng của cô, khiến tay Quan Chấn Ngôn nắm chặt thành quả đấm. Một sự rung động trước nay chưa từng có chui vào trong lòng của hắn, trái tim của hắn cũng nảy lên một nhịp. "Nếu như không còn chuyện gì, em ra ngoài trước đi, anh còn muốn xử lí một vài chuyện." Hắn nói, hơi thở rối loạn. "Được." Đỗ Nhược Đồng thản nhiên cười với hắn, nghiêng đầu đeo bông tai lên, tóc dài theo đó mà buông xuống cánh tay của cô. Quan Chấn Ngôn mở to mắt, sải bước lớn đến trước bàn đọc sách, mở máy tính ra

"Nếu anh vội, em không làm phiền anh nữa." Đỗ Nhược Đồng xoay người định bước, nhưng chợt nhớ ra điều gì, cô lại quay người lại, nói."Đúng rồi, buổi sáng Quan Ngữ gọi điện thoại nói chủ nhật muốn tới nhà chúng ta ăn trưa, em đã đáp ứng muốn đích thân xuống bếp, anh cùng bọn em ăn cơm nha?" Giao tình của cô cùng Quan Ngữ sao đã đến mức cùng nhau hẹn ăn cơm? Nhiệt độ Quan Chấn Ngôn từ cao xuống đến thấp, chỉ trong một giây. "Nếu như em nghĩ vậy, bữa ăn ngày mai cũng làm phiền em chuẩn bị." Hắn nói

"Anh. . . . . . chẳng phải là anh luôn luôn quá trưa mới rời giường sao?" Sáng sớm hắn mới đi ngủ "Không phải em nói là kết hôn rồi muốn bồi dưỡng tình cảm sao? Anh thay đổi tâm ý không được sao?" Hắn tùy hứng mân mê phiến môi, không nhanh không chậm nói. "Cám ơn anh đã đồng ý." Đỗ Nhược Đồng chay như bay đến trước người của hắn, làm một động tác bất ngờ—— Cô cúi người ấn lên má hắn một nụ hôn. Mắt Quan Chấn Ngôn không khỏi choáng váng, hoàn toàn quên việc muốn đẩy cô ra. "Vậy chúng ta buổi tối cũng cùng nhau ăn cơm, được không?" Cô hỏi, trong ánh mắt không nhịn được hưng phấn. "Ừ." Quan Chấn Ngôn trả lời không suy nghĩ, tình cảm đã áp lấy lý trí của hắn

"Vậy em xuống dưới lầu cùng Bạch mẹ thảo luận về thực đơn cho bữa tối." Cô kích động xoay xoay thân thể, làn váy hoa hồng màu xanh biếc giống như nở rộ, dường như sáng chói.

"Chờ một chút!" Quan Chấn Ngôn kêu cô lại, đối với loại cảm giác này trong lúc bất chợt trở nên quen thuộc, không được tự nhiên —— giống như là hắn theo bước chân của cô nhảy múa. Đỗ Nhược Đồng dừng bước lại, nụ cười đọng lại ở trên mặt, vẻ mặt sợ bị thương.

"Anh. . . . . . anh. . . . . . Buổi tối không biết sẽ bận đến mấy giờ, vậy em cứ dùng cơm trước đi . . . . ." "Không sao, em chờ anh."

Đỗ Nhược Đồng cười cắt đứt lời của hắn, không hề cho người ta cơ hội đề phòng, lo lắng, cô giống như con bướm nhanh nhẹn rời đi. Quan Chấn Ngôn nhìn chằm chằm vào cánh cửa, thẫn thờ thật lâu. Chuyện này sao lại biến thành như vậy? Bắt đầu từ ngày đó, Quan Chấn Ngôn cùng Đỗ Nhược Đồng đều cùng nhau ăn bữa trưa, bữa tối. Quan Chấn Ngôn bắt đầu đem thời gian nghỉ ngơi của mình điều chỉnh đến xế chiều (1h chiều) một chút. Bởi vì hắn kén chọn thức ăn mà mỗi ngày Đỗ Nhược Đồng luôn dậy thật sớm đi chợ chọn mua thực phẩm tươi mới. Bọn họ bắt đầu thay đổi giống như là bạn bè, hắn ăn bữa tối xong, nguyện ý cùng cô đi dạo trong vườn, nghe cô nói những kiến thức về cây trồng. Đỗ Nhược Đồng phát hiện Quan Chấn Ngôn không thích nói đến mình, nhưng hắn thích nghe cô nói chuyện. Chỉ một điểm này thôi, đã đủ khiến Đỗ Nhược Đồng vui mừng. Cô kiên trì cùng cố gắng, cuối cùng lấy được một chút bồi thường. Cô tin tưởng có một ngày, hắn sẽ chủ động cùng cô nói đến những chuyện vụn vặt của hắn! Hôm nay, một giờ chiều, tầm này cô thường có thói quen đợi hắn xuống cùng ăn cơm, nhưng hôm nay có tiếp nhận nhiệm vụ của Bạch mẹ_____ gọi hắn rời giường. Không biết chiếc gối mà cô mua thêm giúp hắn có khiến hắn ngủ ngon hơn không? Đỗ Nhược Đồng gõ cửa thư phòng, lặng lẽ đi vào. Cô đặt xuống đầu giường một li nước mà hắn sẽ dùng sau khi rời giường. Quan Chấn Ngôn hơi nhíu mày, nhưng vẫn không mở mắt ra. Cô đứng ở bên giường, cẩn thận đánh giá Quan Chấn Ngôn Bạn đang đọc truyện tại topkute.net

Trên người hắn không mặc quần áo, nằm ở gối, một vết sẹo màu trắng từ tai trái hắn trở xuống, một đường lan tràn đường ngang hắn phân nửa bên trái thân thể.

Một ít vết thương trải qua ca phẫu thuật, mặc dù đã nhạt dần, nhưng đường cong không bằng phẳng, giống như có mấy cây nhỏ trắng trắng đang leo lên. Muốn cho những vết thương này khép lại, cần bao nhiêu thời gian và bao nhiêu can đảm?

Đỗ Nhược Đồng cắn môi, đau lòng cho hắn. Hắn là loại người dù chịu khổ nhưng vẫn quật cường. Bạch mẹ nói, sau tai nạn xe cộ, ước chừng Quan Chấn Ngôn ở trong bệnh viện ba tháng. Sau khi hồi phục lại, hắn bắt đầu đi lại đều cần người đỡ, thậm chí hắn còn bị giảm thính lực nhẹ bên tai trái.

Mặc dù sức khỏe phục hồi nhưng thân thể hắn không trở về như trước được nưa, Quan Chấn Ngôn là con cưng trong gia đình, trong trường học hắn còn là bạch mã hoàng tử. Bây giờ bị như vậy làm sao hắn chịu đựng nổi ? Vì vậy, hắn bắt đầu trốn tránh mọi người, bắt đầu một đầu chui vào thế giới của hắn, bắt đầu không tiếp xúc với người khác, bắt đầu nhốt mình vào trong bóng tối.

Đỗ Nhược Đồng im lặng thở dài, lẳng lặng đưa mắt nhìn hắn ngay cả khi ngủ khuôn mặt vẫn cau mày. Thật may , hắn cưới được một người cố chấp như cô, cho dù như thế nào cô cũng muốn đem hắn kéo ra khỏi cái thế giới hắc ám ấy. Thấy hắn không rời giường, cô lớn giọng hơn một chút. Quan Chấn Ngôn nhíu mày, cầm gối đầu áp vào lỗ tai. Hôm qua hắn lại thức muộn?

Đỗ Nhược Đ
<<1 ... 678910 ... 20>>
bạn đang xem

Dạy Dỗ Ác Ma Full

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android