XtGem Forum catalog
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 6 - Dạy Dỗ Ác Ma Full
Bạn Đang Xem

Dạy Dỗ Ác Ma Full

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Dạy Dỗ Ác Ma Full



Hắn mím chặt môi.

"Hôm nay tôm hùm rất tươi, ăn nhiều một chút đi." Đỗ Nhược Đồng thuận tay đem một miếng tôm hùm vừa mới gắp để vào trong bát hắn.

Quan Chấn Ngôn trừng mắt với miếng thịt tôm trong bát, hắn không để ý đến miếng thịt kia.

Cô bất đắc dĩ bĩu môi, đưa tay muốn gắp trở về. Chẳng qua là, tay của cô vừa mới đụng vào bát, chiếc đũa của hắn liền dùng tốc độ sét đánh đưa miếng thịt tôm kia vào trong miệng

Đỗ Nhược Đồng nhìn mặt hắn không đổi sắc, cô kinh ngạc khẽ nhếch môi, nhất thời mặt mày trở nên rạng rỡ hơn.

"Hai ngày trước, em có đọc một tờ báo viết về anh." Cô dịu dàng nói, giúp hắn múc một chén canh, đưa tới cho hắn.

"Nói những gì?" Khóe môi hắn châm chọc, nụ cười lãnh khốc, ánh mắt lạnh hơn."Nói anh lãnh khốc vô tình sao? Coi trọng tiền bạc hơn nghĩa khí? Có phải còn nói sáp nhập các công ty không thương tiếc, không nể mặt mũi của các nhân viên cấp cao không ?"

"Nói ánh mắt anh nhìn xa trông rộng." Cô thật không hiểu, tại sao hắn luôn nghĩ mình sẽ bị đánh giá tiêu cực.

Quan Chấn Ngôn năng nề đặt đôi đũa xuống bàn, con mắt lợi hại bắn thẳng về phía cô.

Hắn không thích cách cô nhìn hắn, hắn có cảm giác ngột ngạt. Hắn cho là đối với chuyện tình cảm hắn đã sớm lạnh nhạt mới đúng.

"Em không cần thiết phải lấy lòng anh." Quan Chấn Ngôn nói

"Em không cần thiết phải lấy lòng anh, em đã là vợ của anh. Em chỉ muốn hiểu rõ anh hơn mà thôi, như vậy cũng không được sao?"

Đỗ Nhược Đồng nghiêng người về phía trước, một lần nữa đoán thử suy nghĩ của hắn

Nhưng, Quan Chấn Ngôn không nghe

Lúc này trong phòng ăn trầm đến nỗi như một cơn bão tuyết vừa ập xuống , lạnh đến thấu xương

"Anh không thể từ chối cho ý kiến với vấn đề của em!" Đỗ Nhược Đồng lần nữa chủ động đánh vỡ cục diện bế tắc, nhưng lần này cô cũng không cố đè nén sự tức giận của mình nữa.

"Tại sao anh không thể? Ít nhất anh trước sau đều như một. Không giống người phát ngôn ra những lời rất đường hoàng, giống như muốn vì hôn nhân mà cố gắng cả đời. Kết quả đâu? Ngay cả một lần thất bại, cũng không biện pháp chịu được."

Quan Chần Ngôn cầm khăn lên lau mồm, mặt mày hắn không thay đổi, khuôn mặt lạnh lùng anh tuấn đều bày ra dáng vẻ hận đời.

Lửa giận thoát ra từ hai gò má Đỗ Nhược Đồng , có quá nhiều lời muốn bác bỏ, cô biết mình không nên trừng hắn nhưng cô không có cách nào khống chế mình.

Dù cô có dùng ánh mắt ác liệt trừng hắn nhưng Quan Chấn Ngôn cũng không nhìn cô lấy một cái, cô còn biết làm thế nào đây?

Không chịu thua, cô quyết định cùng hắn nói chuyện

"Sáng sớm ngày mai em định làm bánh pizza, anh có chịu dậy sớm một chút để thưởng thức không?" Cô thật sự rất bội phục mình vì dù đang rất tức giận nhưng thanh âm lại rất bình tĩnh.

Quan Chấn Ngôn kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn cô, mặt của cô rất ồn hòa nhã nhặn mà nhìn hắn.

Hắn không có cách nào không kinh ngạc. Bởi vì mỗi lần hắn đều bức cô đến tức giận không cho cô một cơ hội nhưng cô luôn biết xoay chuyển hoàn cảnh

"Anh có chịu cùng em ăn sáng không?" Đỗ Nhược Đồng kiên trì muốn đáp án.

Quan Chấn Ngôn quay đầu, trừ trầm mặc ra thì vẫn là trầm mặc.

Ngay lúc Đỗ Nhược Đồng cho rằng mình lại bị ngăn cách bởi thế giới của hắn thì thanh âm của hắn lại truyền ra
"Em phải biết sáng sớm anh mới ngủ cho nên không bao giờ ăn bữa sáng."

"Ngủ trễ đối với thân thể không tốt, anh nên thay đổi chế độ ăn uống và nghỉ ngơi'

"Em biết làm món ăn?" Quan Chấn Ngôn nhìn bả vai của cô, nhàn nhạt nói ra.

Đỗ Nhược Đồng gật đầu, không muốn nói cho hắn biết, tất cả món ăn tối nay đều do cô làm. Ngộ nhỡ vị lão gia này nghe xong tâm tình không tốt lại bỏ đi, chẳng phải lúc đó cô sẽ rất lúng túng sao

Cô cố ý coi thường hắn nói chuyện mà luôn không nhìn cô, cố chấp nhìn thẳng mặt của hắn nói: "Ba em là người lạc hậu, luôn nghĩ phụ nữ thì phải biết nấu ắn, ở nhà nuội dạy con cái. Mặc dù ba em biết sau khi lựa chọn anh, không cần xuống bếp, nhưng . . . . . ."

" Em nói sai rồi, không phải em lựa chọn anh mà là anh lựa chọn em." Quan Chấn Ngôn cắt ngang lời cô..., trong mắt của hắn nhiệt độ lạnh lẽo càng tăng lên.

Hắn sẽ không ngu đến mức nghĩ cô có thật nhiều hảo cảm. Những điều tốt mà cô nói, đối với hắn mà nói tất cả đều là một loại độc dược.

"Nếu như em không gật đầu đáp ứng thì chúng ta cũng không cưới nhau, không phải sao?" Cô hỏi ngược lại.

"Chẳng lẽ em đang định nói cho anh biết, em bị anh hấp dẫn cho nên mới quyết định gật đầu đồng ý?" Quan Chấn Ngôn châm chọc nhếch miệng.

Ban đầu hắn cũng bị La Gia Lệ dùng bộ dạng này đến gạt hắn khiến hắn tin tưởng cô, lần này, hắn sẽ không tin nữa.

"Anh đối với xí nghiệp của gia tộc em tương đối hào phóng, đây đúng là nguyên nhân để em đồng ý kết hôn với anh. Nhưng chân chính để em yên tâm gả là một nguyên nhân khác, chính là thái độ tôn kính của anh đối với ba mẹ em, điểm này làm cho em cảm thấy tương đối đáng quý." Cô xem nhiều gia tộc tranh đấu gay gắt, cảm giác có thể hiếu thuận với cha mẹ, hôn nhân hơn phân nửa nhất định tương đối THUẬN.

Quan Chấn Ngôn từ chối cho ý kiến, nhưng cũng không có ngăn cản cô tiếp tục nói .

"Lần hẹn hò đầu tiên, em nhìn lại nhật kí lúc còn đại học, phát hiện anh xuất hiện mấy lần. Em đối với bài diễn thuyết của anh tương đối sùng bái, khó trách bạn học lại yêu thích anh như vậy, anh đứng trên đài phong thái rất có mị lực . . . . ." Đỗ Nhược Đồng mân lấy môi, cười như hài tử.

"Đủ rồi, không cho phép đề cập tới chuyện cũ." Quan Chấn Ngôn chợt đứng dậy, từ trên cao trừng mắt xuống nhìn cô.

"Những lời em nói đến anh đều khiến anh khó tiếp nhận đến vậy sao?" Đỗ Nhược Đồng không biết đây là lần thứ mấy, bởi vì sờ lên vết thương của hắn mà bị hắn rống lớn. Lòng tự ái của người này tại sao lại cao đến vậy?

"Không sai." Quan Chấn Ngôn nghiến răng nghiện lợi nói.

"Anh có thể nói cho em biết nguyên nhân được không?

"Không muốn."

"Rất tốt." Đỗ Nhược Đồng hít một hơi thật sâu, cô cố gắng không chế tâm tình mà nói: " Hiện tại em chỉ muốn biết rõ một chuyện —— chỉ có một mình em vì cuộc hôn nhân này mà cố gắng?"

Hắn không nói lời nào.

"Không nói lời nào, ý tứ là hy vọng chúng ta trở thành kiểu vợ chồng giống cha mẹ em, chỉ cần duy trì mặt ngoài là được, bằng mặt không bằng lòng, đồng sàng dị mộng, đúng không?" Mười ngón tay phía dưới bàn ăn nắm lại thật chặt.

"Không sai." Quan Chấn Ngôn phiền não trả lời một câu.

"Rất tốt." Đỗ Nhược Đồng cầm khăn giấy lau mồm, che khuôn mặt tái nhợt vì giận của cô."Em ăn no, anh tiếp tục dùng bữa tối đi."

Quan Chấn Ngôn kinh ngạc thấy cô đứng lên, đi ra khỏi phòng ăn

"Giở trò quỷ gì vậy?" Quan Chấn Ngôn nguyền rủa một tiếng.

Tính khí tiểu thư của cô có phải quá lớn hay không!

Là chính cô nói muốn nỗ lực cho quan hệ của bọn họ,nhưng bây giờ lại bỏ giữa chừng, vậy tại sao ban đầu cô lại nói nhiều vậy để làm gì!

"Nhược Đồng đâu?" Bạch mẹ đưa trái cây sau bữa ăn lên, kinh ngạc hỏi

"Lên lầu." Quan Chấn Ngôn buồn bực nói.

"Con chọc giận nó rồi, đúng không?"

"Là cô ấy chọc giận con! Con cưới cô ấy không có nghĩa là phải nhã nhặn phục vụ cô ấy." Quan Chấn Ngôn run sợ nói, bản mặt vẫn như cũ.

"Ai bảo chon phục vụ Nhược Đồng, chỉ cần con hiểu cho tâm ý của nó, như vậy là đủ rồi." Bạch mẹ kêu to..

Hắn không lên tiếng như cũ.

Bạch mẹ nhìn thần thái quật cường của hắn, thở dài."Tiểu Quan, con cảm thấy bữa ăn tối hôm nay như thế nào?"

"Không tệ." Quan Chấn Ngôn liếc một cái.. .

"Những thức ăn này đều là Nhược Đồng làm." Bạch mẹ nói.

"Cô ấy làm? !"

"Đúng, lúc con không có ở đây, cả ngày nó đều ghi chép, nghiên cứu những món ăn con thích. Biết hôm nay con sẽ trở về ăn tối, từ sáng sớm đã chuẩn bị."

"Tại sao cô ấy không nói?" Đỗ Nhược Đồng lúc trước nói nhiều lời như vậy, không phải là muốn hắn biết cô nỗ lực ra sao sao? Quan Chấn Ngôn nhìn bàn ăn, ngực như bị một khối đá lớn chặn lại, ép hắn không thở nổi.

"Bởi vì nó là loại. . . . . .. . . . ." Bạch mẹ suy nghĩ hồi lâu, toát ra một câu: "Vi nó thiện lương không muốn con biết thôi!"

"Dù sao cũng là khó tiếp xúc thôi." Quan Chấn Ngôn không nhanh không chậm nói.

"Nó không phải là La Gia Lệ thứ . . . . . ."

"Tốt lắm, cháu không muốn nghe." Hắn cắt đứt lời nói của Bạch mẹ, cũng không muốn nhắc lại chuyện cũ.

"Con đó, đem Ô Nha hóa Phượng Hoàng, lại đem Phượng Hoàng hóa Ô Nha. . . . . ."

"Con ăn no rồi, về phòng trước. " Quan Chấn Ngôn không cho Bạch mẹ kịp giáo huấn, bước nhanh trở về phòng

Đi ngang qua phòng của Đỗ Nhược Đồng hắn nghe thấy bản nhạc "Bi thương" của Beethoven vang lên.

Hắn nhăn mày lại, mắt trừng về phía cánh cử
<<1 ... 45678 ... 20>>
bạn đang xem

Dạy Dỗ Ác Ma Full

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android