XtGem Forum catalog
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 30 - Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Bạn Đang Xem

Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

nhá. Tao đợi.
-Thế cái vợt muỗi còn dùng được không?
-Còn. Nó thành báu vật của nhà tao rồi. Bố tao suốt ngày đem đi ỉa. Mẹtao thì đem theo mỗi lần đi nhặt trứng gà. Anh tao thì mượn mỗi khi đi tán gái. Ngồi bờ ao cứ bép bép sáng lóe như pháo hoa.

Thằng quỷ này. Kể toàn chuyện gì không à!

-Mà hôm qua có đứa viết thư cho tao trong lớp!
-Thế à? Nó bảo gì?
-Nó tên Thu. Nó viết mỗi chữ T trái tim H. Như cái diều Hoàng trái tim Vi của mày ấy.
-Thôi chết cha nó thích mày rồi !
-Nhưng tao ngại lắm !
-Sao ngại ?
-Năm trước tao quậy, ăn nói lại mất dậy. Có lần đang ăn mít meo thì con bé đến bắt truyện. Nó hỏi tao ‘Học đang ăn gì đấy ?’
-Thế xong mày trả lời sao ?
-Eo xấu hổ lắm !
-Nói đi rồi tao mới khuyên được chứ !
-Tao bảo ‘‘Ăn cặc !’’
-)))))))))))))) Tiên sư mày. Thế mà nó cũng thích được.
-Tính tao vốn chỏng lỏn quen rồi. Lại thấy con gái là ngứa mắt. Bây giờ nó làm tao cứ ngại ngại đến lớp. Mỗi sáng đi học tao lại phải tốn mấy phút soi gương chải đầu.
-))))))))))) (Mình thề là mình đứng cười không nói được gì hết)
-Giờ đéo dám mặc quần thủng đít đi học nữa. Hôm qua đòi mẹ tao may cho bộ quần áo mới mà bị mẹ tao chửi gần chết luôn.
-Tao còn nhiều quần áo lắm. Để tao gửi về cho. Mày sửa cái kiểu ăn nói trẻ trâu đi. Chịu khó học hành tí thì gái mới thích, bố mẹ mày mới chiều được.
-Ừ !
-Thế thôi cụp máy không anh mày hết tiền điện thoại.
-Ừ. Thế hè nhanh về nhé !
-Lần sau gọi tao nhớ cho tao số để thỉnh thoảng tao gọi về. Chăm bà giúp tao.
-Ừ tao mang sang cho bà bát canh cua đây. Mẹ tao vừa nấu.
-Cảm ơn mày.

Chưa kịp nói thằng bạn đã cúp máy. Không hiểu sao nghe điện thoại của thằng Học xong là mình thấy bình yên, có phảng phất chút buồn vu vơ. Kỉ niệm những ngày về quê và hình ảnh bà lại hiện rõ mồn một.
-Hoàng ra ăn sáng đi.
-Vi làm gì đấy ?
-Em rang cơm thôi. Nhưng có vẻ hơi khô vì nhà Hoàng hết dầu rồi.

Không sao. Chỉ cần em nấu cho ăn là ngon hết. Chơi với em chọn ngày chủ nhật. Mình cười mỏi hết hai bên hàm. Đến tối em lại về nhà Linh. Mình thấy tiếc quá. Chỉ ước khi bên em thời gian dừng lại.
***

-Tao không hiểu thằng này nó ngã kiểu gì mà bầm tím từ đầu đến đít thế này!

Đây là câu hỏi mẹ hỏi nhiều nhất từ hôm qua tới giờ. Mà rõ là chỉ nhận lại được sự im lặng mà vẫn cứ hỏi.

-Ái. Mẹ xoa thuốc nhẹ thôi. Đau quá!
-Im mồm ngồi im đi!

Mẹ ngồi gần sát mặt mình, chấm chấm thuốc vào viền môi và mũi. Mình có thể đếm được từng nếp nhăn với từng cái tóc bạc. Mẹ mình ngày xưa cũng thuộc dạng xinh gái chứ. Thế mà cứ mải nuôi con chẳng thèm để ý đến chăm sóc sắc đẹp gì cả. Thảo nào chẳng bác trai nào để ý.

-Mẹ ơi!
-Giề?
-Con đưa mẹ đi chợ nhá.
-Làm gì?
-Mua cho mẹ ít mĩ phẩm mới!

Mẹ hơi hơi sựng sựng lại rồi chấm thuốc tiếp.
-Thôi, mĩ phẩm tao có thiếu đâu!
-Thế đi mua quần áo cho mẹ!

Hờ hờ. Mẹ chần chừ thế này. Biết là mình sắp thắng rồi.
-Đi nha mẹ. Con sẽ chọn cho mẹ chục bộ đẹp như tiên luôn
-Thôi khỏi, tao là tiên sẵn rồi
-Dạ?
-Ờ thì tao ăn được ngủ được ấy.

Mẹ cười khúc khích. Lần thứ lẻ trong cuộc đời thấy mẹ đáng yêu. Tối ăn cơm xong lên phòng gọi điện nghe giọng em cho đỡ nhớ chút rồi xuống nhà lôi mẹ ra ngoài. Cứ tối đến mẹ lại chui trong phòng xem Ti vi chán rồi lăn ra ngủ, sáng dậy sớm đi làm. Cuộc sống cứ lặp qua lặp lại cái vòng tuần hoàn chán ngắt ấy. Chỉ khổ cái là mẹ ngồi sau xe mình cứ gắt hoài, lúc gắt đi chậm thôi lúc gắt đừng đi vào chỗ sóc, đến mệt.

Trên phố có mấy hàng quần áo cho mọi lứa tuổi. Đưa mẹ đi thử vài bộ váy công sở mới nhận ra dáng mẹ vẫn còn đẹp lắp. Không có mỡ bụng và ngực vẫn tròn. Mẹ mới qua 40 chút thôi, sao không chịu đi bước nữa nhỉ. Mình thấy phụ nữ mà không có một chỗ dựa vững chắc cứ tội tội sao ấy.

-Được không Hoàng?
-Được mẹ ạ! Mẹ của con nhìn đẹp lắm!
-Thôi đi. Tao không cho thêm tiền tiêu vặt đâu!

Con đâu có xin đâu. Chỉ cần mẹ vui là được rồi. Con vô tâm chục năm nay. Chẳng bao giờ thèm đếm xỉa đến nụ cười của mẹ. Nợ mẹ quá nhiều mà cả đời không trả xuể mất. Đang lang thang chọn cho mẹ thêm cái dây chuyền và khuyên tai thì gặp em. Đúng là em. Không nhầm được. Chỉ hơi bất ngờ chút khi đi bên em là thằng Chó Có Lát. Hai người cười cười nói nói không bận tâm đến bất cứ ai bên cạnh. Có vẻ như cùng nhau đi mua đồng hồ. Mình thì khỏi phải nói rồi. Chân như bị đóng băng và ngực đau theo từng nhịp đập. Chỉ giận là không thể đến trước mặt hai người mà chào hỏi cho rõ ràng. Còn mẹ ở đây nên không thể làm khác được. Nắm tay mẹ kéo sang gian hàng khác cho khuất bóng. Trong đầu mình lẫn lộn những cảm xúc và kỉ niệm đã đi theo mình suốt những ngày tháng vừa qua.
C34.

Đèo mẹ về mà lòng buồn rười rượi. Nhưng vẫn cố tươi cười đáp chuyện mẹ vì hôm nay mẹ đang vui. Mình muốn mẹ có một buổi tối trọn vẹn. Chào mẹ lên phòng, mở cửa ban công thật rộng. Chỗ này đêm qua em đứng đây gọi mình. Chăn gối mình vẫn còn vẹn nguyên hương quần áo em. Nằm một lúc không chịu được. Mình nhẹ nhàng xuống nhà lấy xe đi. Vi vu trên những con đường mình và em đã đi qua. Để mặc cho gió thốc sâu vào trong phổi. Những vết thương trên người trở nên đau một cách riêng biệt. Dường như nó thấm với nỗi buồn mình đang phải chịu.



Dừng xe trước cửa nhà Linh. Tự nhiên thấy trái tim trống rỗng. Em có còn trong đó không? Mình cũng không biết nữa. Con đường này tự nhiên lạ lẫm. Lại quay xe về. Mình rẽ qua nhà thằng Hưng. Giờ này mà về nhà tự kỉ không khéo đập đầu chết mất.



- Gì thế mày? Gọi khuya thế?

- Mở cửa cho tao!

- Cái gì? Bị mẹ đuổi ra khỏi nhà à?

- Không. Tao… nhớ mày!

- Dm thằng điên. Đợi bố. Xuống đây!



Nằm phịch xuống giường. Người mỏi nhừ như bị nhét vào cối xay.



- Mày lại lên cơn rồi à?

- Ừ. Mày kiếm thuốc tiêm cho tao phát!



Thằng Hưng quay ra lục tủ thuốc. Mình hoảng hồn bật dậy



- Mày tìm thuốc thật hả Hưng?

- Ờ! Mày muốn còn gì?



Vừa nói nó vừa lôi ra cái xi lanh đã dùng rồi. Thằng này khốn nạn lắm. Nó nói là làm bằng được. Mình sợ quá nhảy ra cửa sổ.



- Thằng chó. Bố nói đùa!

- Đứng im cho tao. Tao tiêm cho thuốc bơ tình. Tiêm xong quên hết yêu đương sầu muộn.

- Mày đừng làm liều. xi lanh dùng rồi dễ gây si đa.

- Ừ thì bị si đa mới quên tình được chớ. Xi lanh tao nhặt bụi cây dướicổng. Không sao đâu. Lại đây tao chiều.

- Thằng bệnh! Tránh xa tao ra.



Thằng mất dậy đuổi mình quanh phòng. Mệt lừ người. Đến lúc

mặt mình đỏ gay đỏ gắt nó mới tha. Cởi quần áo rồi phi lên giường đắp chăn. Thằng Hưng đi đánh răng rửa mặt rồi trèo lên cùng mình.



- Dạo này hình như tao già đi rồi Hưng ạ?

- Sao? Răng mày bị lung lay à?

- Tiên sư mày. Nói chuyện nghiêm túc tí.

- Thế sao? Bị rụng lông à?

- Zời ơi. Đéo nói chuyện nữa. Đi ngủ!

- Hê hê. Thôi nói nốt đi. Ức chế cái gì? Chó Có Lát à?

- Ờ!

- Nó làm sao?

- Hôm nay Vi đi chơi với nó

- Hả? Cái quái gì thế? Nhíp đi chơi với Chó Có Lát? Mà hình như tao thấy Nhíp hợp với Chó Có Lát hơn là hợp với Quần Đùi Hoa. Nhíp thì có thể dùng để nhổ lông chó. Còn với Quần Đùi Hoa thì..



Chẳng đợi nó nói hết câu. Mình vùng dậy cầm mảnh chăn nhét vào mồm nó. Đã đang buồn thì chớ.

- Thôi tao nói đùa đấy. Yêu thì phải có lòng tin chớ.

- Tao tin Vi mà. Nhưng tao buồn!

- Nhà vệ sinh kia. Giải quyết xong ra ngủ.

- Mày biến đi. Tao ngủ đây!



Nằm quay lưng vào tường. Thở dài thườn thượt vài cái rồi ngủ. Mình biết Hưng không phải thằng bạn để mình kêu ca buồn khổ những cảm xúc trống rỗng. Nó đơn giản chỉ biết mình BUỒN. Và cách nó làm là ở bên trêu đùa chứ không phải tâm sự khuyên nhủ. Trùm kín chăn lên đầu và nhắm mắt lại. Thỉnh thoảng thằng Hưng lại vỗ vỗ vai mình ra bộ an ủi. Hic. Cũng chẳng hiểu sao mình lại rơi vào tâm trạng buồn khổ thế này. Cố gắng xua mọi thứ ra khỏi đầu và đếm cừu cho dễ ngủ. Hi vọng ngày mai sẽ khác hơn.



Mình chào đón một ngày đầu tuần bằng tâm trạng không mấy khá khẩm. Sáng dậy muộn chỉ kịp vốc nước rửa mặt rồi chạy ngay tới lớp mà không đánh răng. Không khéo thằng nào mà bị mình hà hơi chắc về nơi chín suối an nghỉ quá. Chiều về lượn qua trường em. Em vẫn về cùng nhóm bạn. Tại sao cứ để cái thằng Chó Có Lát đèo chứ? Em không có khái niệm gì về khoảng cách sao? Giận em ghê gớm. Đứng nắm chặt tay lái cố bình tĩnh để không lao tới lôi em về. Mình đang dần chán nản và buông xuôi nếu cứ thế này mãi. Có phải mình chưa dặn dò em đâu. Mình đã nói tay em chỉ để mình cầm cơ mà? Chẳng lẽ phải dặn kĩ càng thêm nữa là chỉ có anh được đèo em? Chỉ có anh được ngắm em? Chỉ có anh được thấy em cười? Chỉ có anh thôi? =(



Quay xe về nhà. Lúc nào trong t
<<1 ... 2829303132 ... 34>>
bạn đang xem

Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android