giờ. Nhưng vui cái em không ngồi bó gối như những lúc buồn khổ. Em ngồi trên ghế trèo để phơi đồ. Chân em đung đưa. Miệng hát bài gì đó không rõ. Mình đứng ngắm một lúc mà em không biết.
- Xuống phòng đi! Lạnh đó!
- Hơ. Hoàng lên bao giờ ?
- Lên lúc em bắt đầu lắc lắc đầu hát ý!
- Xấu tính!
- Đêm nay Vi ngủ một mình nha!
- Biết rồi còn nhắc.
- Anh …xin lỗi!
Nghe lời xin lỗi (mà cũng chẳng biết mình có lỗi gì mà xin) em hơi sững lại. Rồi em bảo đợi em, em chạy xuống nhà một lúc. Sau em mang lên một bọc gì đó đưa cho mình. Trời ơi. Mấy cái quần đùi ngày xưa em lấy của mình rồi nhét xuống ống nước.
- Ủa sao Vi còn giữ hả?
- Hử? Mấy cái quần đẹp thế ai vứt làm gì? Đêm hôm đó em lôi xuống giặt đấy!
- Hic, thế đợi anh, anh trả áo đồng phục cho mai còn đi học.
Chạy ngay xuống phòng, cất quần vào tủ không thằng Hưng nhìn thấy nó lại đòi mặc. Quần em giặt, không cho nó mặc được. Ôm cả hai cái áo đồng phục của em, nghĩ thế nào lại cất đi một cái. Đem trả em một cái thôi.
- Cho anh một cái nha! Anh để treo trong tủ cho thơm!
- Hư! Bày đặt!
Nói giọng lạnh lùng nhưng mình biết em thích lắm. Cười tít mắt nhìn dễ thương kinh khủng.
- Mà Hoàng này!
- Ơi!
- Ông Hưng sợ gì nhất?
- Vi định làm gì? Hả?
- Nói đi mà!
- Ờ! Sợ nhện. Mấy con nhện bụng to chân xù xù lông ý!
- Ờ ha!
- Này nha! Không được quậy nữa nha!
- He he
Mặt em lại nham hiểm rồi. Dặn em đi ngủ sớm rồi xuống phòng. Hơn 10h đêm. Phải ngủ sớm mai còn đi học. Xuống phòng đã thấy thằng khùng kia cởi quần bò, mặc mỗi sịp nằm phơi thây ra giường.
- Dm mày mặc quần dài vào cho tao cái. Nhìn bệnh bệnh!
- Thôi, khó chịu lắm. Mày quay mặt vào tường là xong.
- Tiên sư mày. Nằm dẹp ra. Bố ghét!
Đạp nó sang bên cạnh, tắt điện trùm chăn ngủ. Được một lúc đã thấy nó ngày như kéo gỗ. Trời ơi, thế này thì sao ngủ được. Đã thế còn gác. Mỗi lần mò mẫm đẩy chân nó sang lại chạm phải cái đống bùi nhùi ởháng nó. Tuy giống mình nhưng vẫn ghê thấy mồ! Khó ngủ quá vớ điện thoại nhắn tin cho em.
- Vi ơi dậy chơi với anh!
- Hoàng khùng à? Ngủ đi!
Hic. Yêu nhau mà không có tí ngọt ngào nào hết. Mấy ông làm thơ về tình yêu toàn nói phét. Nhắm mắt đếm cừu để ngủ. Hình như đếm đến con thứ mấy tỉ là mình cũng lịm đi về mệt quá!
…
Chuông điện thoại reo lên lúc gần 5h sáng! Không biết em gọi làm gì sớm thế. Mò ra ban công đã thấy em đứng cười nhe răng.
- Gì đây bà nội?
- Này! Hoàng có sợ nhện không?
- Không!
- Thế cầm cái này cho em!
Em đưa cho mình con nhện lông lá xù xì. Không sợ mà cũng khóc thét cả lên. Định bày trò gì nữa?
- lại định làm gì nữa? Không được quậy anh nữa nha
- Sợ gì? Nhện giả! Cầm đi
Nhón nhón tay cầm thử, ờ, nhện làm bằng xơ vải. Trông giống thật khiếp. Ai sợ nhện nhìn thấy ngất luôn mất.
- Hoàng nhét vào quần ông Hưng cho em
- Không!
- Hoàng không làm em sẽ giận cái vụ Hoàng nói vớ vẩn với ông ấy!
Rồi rồi. Vì tình phản bạn. Mình là thằng khốn nạn nhất quả đất. Khổ nỗi thằng này mặc mỗi cái sịp. Hic. Nhét trong sịp thì chắc nó chạy thẳng về nhà cắt luôn quá. Vén chun quần sịp lên rồi vứt đại vào. Leo lên giường nằm tiếp. Hic. Mình sợ Vi dần rồi!
Không phải đợi lâu. Thằng Hưng tỉnh giấc ngay sau đó 10 phút. Chắc là ngứa quá. Mình nằm ngắm tình hình. Thấy thằng bé ngồi bật dậy, móc quần ra xem.
- AAAAAAAAAAAAAAAA. Hoàng ơiiiiiiiiiiii !
Tiếng thét của nó kinh khủng đến mức báo thức mấy dãy nhà. Nó nhảy dựng xuống giường rũ rũ con nhện lọt xuống đất rồi nhìn kĩ. Mấy giây sau nó chạy thẳng ra ban công. Mình không gọi nó lại chắc nó phi luôn xuống dưới sân mà ngã gay cổ quá ! Mình bật dậy, cố làm mặt ngạc nhiên.
- Cái gì ? Cái gì hả mày ?
- Thằng chó. Mày quét ngay cái của nợ dưới sàn đi cho tao.
Lật đật lấy chổi quét phòng. Trông thằng này y như hôm mình bị em nhét gián vào áo. Mà thằng điên. Nhà ngay mặt đường. Mặc mỗi cái quần sịp ra ban công hét ầm lên. Chạy ra với nó. Thấy em đứng bịt miệng cười ban công bên. Thằng Hưng nhìn sang em, em còn toe toét với nó.
- Xin chào buổi sáng bạn Hưng ! Bạn ngủ ngon chứ ?
Thằng Hưng lúc này mặt cắt không còn giọt máu rồi. Phi ngay vào nhà tắm dội nước. Mình quay sang cười với em.
- Cho nghịch nốt lần này thôi nha. Lần sau Vi nghịch nữa anh đánh !
- Dạ !
Mặt em vẫn hả hê vì trả được thù. Chỉ tội thằng bạn mình thôi. Tiếng xả nước của nó rào rào át hết cả tiếng xe đi dưới đường.
C27.
- Thôi đây, mặc quần của tao đi ! Tao mới mặc được một lần thôi!
Mình áy náy ghê gớm. Cầm cái quần sịp còn mới mới đưa cho thằng Hưng, lúc nó đang đứng vò đầu bứt tóc ở cửa nhà tắm.
- Mày khai đi thằng kia ! Em Nhíp nhà mày chơi tao phải không ?
- Dở à ? Em ấy cũng sợ nhện bỏ bố ra.
- Mày cứ liệu hồn đấy. Tao mà biết được vợ chồng nhà mày ủ mưu gì troll tao thì tao giết
- Ờ. Giết tao thì dễ, giết được Vi thì mày cứ làm !
Thay quần áo xong chạy ra ban công gọi em. Thằng Hưng đứng lườm mình từ đầu đến cuối.
- Vi ơi sang ăn sáng rồi còn đi học.
- Dạ !
Thằng Hưng đứng trề môi nhại theo :
- Zịaaaaaaaaaa...
- Mày nữa. Mặc quần áo vào xuống ăn sáng. Ở bẩn kiểu gì mà nhện chui vào cả chim
Vi xuống bếp ốp lếp trứng trong khi mình chạy ra ngoài ngõ mua bánh mì. Chạy ra khỏi nhà chỉ mong về nhanh không ở nhà hai người kiếm cớ giết nhau mất. Chạy vào bếp đã thấy thằng Hưng vừa ngồi nhau dưa chuột vừa lườm Vi.
- Thằng này mày thái độ gì vậy ? Đã nấu cho ăn còn cau có
- Tao ăn cái gì người ta nấu đâu ? Dưa chuột Vi trồng hở ?
- Không ! Ăn nhanh lên muộn học giờ. Đây ! Ăn trứng đi. Mày đàn bà bỏ mọe ra.
- Tao không ăn !
- Không ăn thì thôi. Cảm ơn !
Đến phải lạy hai ông bà nội này. Sáng sớm ra đã đau hết đầu. Chỉ lo thằng Hưng bày trò gì trả thù em thì mình biết làm sao. Ăn xong dắt xe ra cổng, thằng bạn bệnh của mình cứ ngồi sau ôm chặt eo rồi dựa lưng vào mình trêu ngươi em. Em tức lắm nhưng chắc chưa nghĩ ra trò gì đáp lại. Đi trên đường mình cứ đi ngang hàng để ngắm em. Thỉnh thoảng em liếc sang cười cười với mình. Trái tim lại xốn xang. Đưa em đến cổng trường. Dặn em chiều đợi mình đến đón. Ngắm em dắt xe vào cổng trường rồi mới phóng đi. Lúc này thằng Hưng mới buông mình ra. Cái thằng. Cứ đi trêu ngươi con gái.
- Đi nhanh lên !
- Mày lên mà lái !
- Được, để bố lái !
Thằng này lúc nãy sợ quá hóa điên hay sao ấy. Nó nhảy lên trước xe đánh võng vèo vèo. Mình ngồi sau mà mặt biến sắc. Người bên đường chửi gần chết hai thằng thanh niên mất dậy. Đến cổng trường soi gương mà thấy mặt mình phờ phạc do phóng nhanh.
Ngồi học chỉ mong chóng đến chiều để gặp em thôi. Mình nghiện em rồi. Nhiều lúc
nhớ em không thở được. Yêu vào khổ quá. Lúc nào cũng như vật thuốc. Thỉnh thoảng thằng Hưng quay sang nói đểu
- Mới yêu thế thôi ông nội. Tao với gấu yêu nhau 2 năm, giờ gặp nhau toàn kiếm cớ oánh nhau.
- Thế hả ? Biết bao giờ mới được 2 năm như mày để đỡ vật bây giờ.
- Cơ mà em Nhíp nhà mày thì không biết mày có chịu được một năm không nữa. @@
- Mày im đi. Vi như thiên thần ý, Vi đáng yêu nhất trên đời.
- Chúng mày ơi, đưa tao mượn cái bô. Ựa !
Mặc kệ lũ bạn trêu gì thì trêu. Mình nằm bò ra bàn nghĩ về em. Nghĩ về những lúc em nghịch ngợm quậy phá, về những lúc em khóc, lúc em cười, lúc em ngồi đung đưa chân rồi hát. Trường mình mà cho mặc quần đùi hoa đi học thì sướng. Mình sẽ mặc mấy cái quần em giặt suốt ngày.
- Chúng mày ơi thằng Hoàng bệnh rồi !
- Còn đâu cái thời oanh liệt, cứ đến lớp là cả ngày ngồi nói xấu em Nhíp hàng xóm.
- Nói mới nhớ facebook thằng này cả tháng chưa cập nhật cái stt nào !
- Để tao. Tối tao sang nhà nó rình chụp trộm em ý !
Thằng Hưng đập bàn kết thúc câu chuyện. Mặc kệ. Mình cứ ngồi cười mơ màng giữa những lời than phiền.
Chiều đến cổng trường đợi em. Mà sao có cái thằng nào lúc nào cũng lẽo đẽo theo em ra đến tận đường thế nhỉ. Em lại còn cười tươi vẫy tay chào nó chứ.
- Ai thế Vi ?
- Dạ ! Bạn em !
- Bạn nào ? Sao tối qua ăn cơm em không kể ?
- Ơ em kể nhưng Hoàng mải ăn có nghe đâu.
- Không biết ! Rõ ràng em không kể !
- Em có kể
- Không !
- KệHoàng ! Em đi về đây !
Đuổi xe chạy theo em. Mũi em nhăn lại làm mặt bướng. Nhìn muốn cắn.
bạn đang xem
Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
trên
TâmHồn2x.Wap.Sh
TâmHồn2x - Thế Giới Teen