trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ
Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
ên chồng lạnh lùng của cô .
Nhưng sao hắn lại ngồi đó?… Thôi chết rồi… Chủ tịch
Nghĩ đến chủ tịch của mình , bị giết người cướp ngôi .
Khiến cô không thể chấp nhận nổi .
Cô đèn đạp mạnh cửa bước vào rồi quát lớn . Để anh đang tập trung làm việc , cũng phải giật mình .
- Tên kia ! Ngươi đã làm gì chủ tịch của ta rồi?
- Quyết Minh ! Em chưa về sao?
- Về cái gì mà về ? Nói mau chủ tịch của tôi anh đã vứt ở xó xỉnh nào rồi ?
- *mỉm cười*Em lại đây với anh nào !
- Tôi không đùa đâu , nếu anh không khai ra thì đừng trách tôi độc ác
- Em muốn làm gì tôi ?
- Muốn làm gì à?
XEM TA ĐÂY
“vèo” *bốp* “chát” *rầm*
Cùng với những âm thanh sống động là 1 loạt , từ giấy bút , phình chén , ngay cả lọ hoa cũng quyết làm mục tiêu bắn phá anh luôn .
Cô cứ nén , anh cứ tránh . Nhiều lúc theo phản xạ tự nhiên đã mấy lần anh muốn phản công lại .
Nhưng anh phải cố gắng kiềm chế vì người trước mặt anh là cô .
Nhưng con người mức kiềm chế có hạn , anh sợ sẽ làm tổn thương cô mất .
- Em dừng lại đi ! Đừng ném nữa
- Đừng có mơ ! Khi nào anh chưa trúng , thì tôi vẫn chưa dừng lại .
- Tôi bảo em thôi ngay cho tôi !
- lại còn dám ra lệnh cho ta nữa à ! Cho mi chết
vèo… Bịch… Bốp… Áááaá… Oa huhuhu
- Trời ơi! QUYẾT MINH em có sao không ? Chảy máu mất rồi .
Có đau lắm không?
Anh xin lỗi
- Anh tránh ra ! Ai cho anh dám sút nó vào đầu tôi ! Huhuhu đau qúa … Huhuhu chảy máu rồi này huhuhu
Nhìn cô chảy máu anh xót vô cùng , anh cũng muốn thế đâu . Anh đã bảo cô dừng lại đi , vậy mà cô còn giám lấy chén ném anh . Do đột ngột lên anh không kịp tránh , mà theo phản xạ của người học võ , có nguy hiểm tất có phản ứng tự vệ .
Thế là anh vô tư nhấc chân lên , đá cái chén quay chở lại phía cô , ai ngờ đâu cái chén nó lại chọn trán cô để đậu chứ .
Nghe cô hét toáng lên , anh mới giật mình nhìn lại , thì máu từ chán cô đã nhỏ giọt mất rồi .
Anh hối hận lắm , hối hận vô cùng . Nếu biết trước cô sẽ bị thương thế này . Anh thà đứng im nhắm mắt để cô ném trúng còn hơn .
- Huhuhu … Đau qúa… Anh tránh ra đi … Không cần anh quan tâm … Hức hức hức … Ba mẹ ơi ! Chồng con đáng con chảy máu rồi… Oa oa oa
- Thôi nín đi… Ngoan … Đừng khóc nữa… Lại đây để anh băng vết thương lại cho em nhé !
- Không ! Kệ tôi ! Để tôi chảy máu đến chết luôn đi… Oa oa oa
- IM NGAY!
- Anh… Anh … Anh giám mắng tôi … Anh…ANH … Aaaaaa
- Không giãy nữa , trật tự để tôi băng xem nào ! Máu chảy nhiều lắm rồi!
- Không ! Thả tôi xuống ! Không khiến anh . Chỗ này toàn mảnh sành thôi , anh bế tôi lại , lỡ tôi lại bị chảy máu thì sao?
- Nếu em còn giãy nữa , tôi sẽ vứt em vào đống mảnh sành đó đấy ! Trật tự xem nào!
Vì ai mà phòng làm việc của tôi xảy ra như thế này hả .
Anh bế cô lại ghế sôpha , sau đó lấy bông băng , thuốc sát trùng , thuốc cầm máu , rửa sạch vết thương rồi băng lại cho cô 1 cách dịu dàng , tỉ mỉ , cẩn thận nhất .
- Đau … Hức hức …
Mà này anh phải trả lời thật tôi nhé ? Sao anh lại ở đâu? Anh nhét xác chủ tịch ở đâu rồi? Nếu anh bị bắt cấm được khai ra tôi biết chưa !
Vợ ngốc ah ! Em trốn được tôi sao ? - Chương 29
NGHe câu hỏi của cô anh sốc toàn tập , anh không ngờ vợ anh lại có tư tưởng không giống ai như thế .
- Sao em lại hỏi tôi như vậy?
- Thì ít nhất anh cũng phải cho tôi biết anh vứt xác ở đâu chứ ?
Để xem chỗ đó kín chưa , nếu chưa kín ta đi giấu chỗ khác.
Còn nữa vì tôi là vợ anh , nếu anh bị bắt thì phải khai do 1 mình anh làm , tôi hoàn toàn không biết gì hết .
- Tôi tưởng em thích chủ tịch mình lắm chứ?
- Người chết rồi , thích cái quái gì được nữa . Bây giờ quan trọng là
thủ tiêu vật chứng đi.
- Em cũng ghê gớm nhỉ ?
Vừa nói anh vừa dùng lưỡi liếm hết máu còn sót trên mặt cô đi cho sạch
- Kiếp! Anh bẩn thế ! Nhột ! Đừng liếm nữa !
Nếu không phải nguyên nhân sâu xa là vì tôi lên anh mới giết chủ tịch , thì tôi cho anh biết tay tôi , vào nhà đá mà ngủ với muỗi .
- Em…
_ Chủ tịch
Anh chưa kịp nói hết câu . Thì bị nhân viên vào làm phiền .
Vì phòng trợ lý , thư ký gần phòng chủ tịch . Khi họ thấy trong phòng chủ tịch rầm rầm ồn ào .
Họ lại nghĩ chủ tịch đang hành hạ cô gái kia .
Tuy rất tò mò nhưng họ cũng không giám vào xem , mà chỉ rình mò bên ngoài , sợ vạ lây .
Cho đến khi sóng yên biển nặng , họ mới xông vào xem thế nào?
Ai ngờ , vừa xông đến cửa bọn họ sốc toàn tập .
Trong phòng chủ tịch bừa bộn kinh khủng , giấy tờ, mảnh sành , mảnh sứ vất tứ tung .
Nhưng sốc nhất là hình ảnh chủ tịch đang ngồi trên sôpha… Và đang để cô ngốc đó ngồi trên đùi mình , đã thế còn ôm hôn cô ta âu yếm nữa chứ .
Có lý nào cô ta vừa vào đây chưa tròn nửa tiếng , mà đã cuốn hút được chủ tịch rồi sao?
Không biết cô ta dùng chiêu gì câu dẫn đây .
Bọn họ còn đang suy nghĩ lung tung , thì nghe thấy tiếng quát lớn .
- Còn đứng đó làm gì?
Mau dọn dẹp sạch sẽ chỗ này cho tôi .
Thấy anh đột nhiên quát bọn họ lớn như vậy , cô giật mình quay lại lườm anh , rồi thì thầm vào tai anh .
Hành động này khiến cho mấy cô gái đang dọn dẹp tức bốc khói
_ Anh không mau chuồn đi . Anh lên nhớ anh không phải là chủ tịch ở đây đâu mà to mồm .
- Hahaha . Em thử nhìn biển tên trên bàn chủ tịch ,xem người đó tên là gì?
- Xem nào … Bạch… Bối … Phong… Ờ! Nghe tên này quen quen .
Nhưng anh hỏi làm gì?
- Em nghe quen quen
“cốc”
- Á ! Sao anh lại cốc vào đầu tôi .
-Em đáng ăn đòn
mình đi ăn thôi , em đói lắm rồi còn gì nữa .
- Á tôi nhớ ra rồi .
Hình như đó là tên anh
hahaha . Không đúng , sao tên anh lại ở đó . Lại có cả anh cưới của chúng ta ở trên bàn nữa .
Sao lại thế nhi?
- Em cứ từ từ mà nghĩ , nguyên nhân vì sao đi !
- Khó như vậy làm sao mà tôi nghĩ ra được , hay anh cứ nói với tôi luôn đi
- Em! Sao em lại “thông minh” thế chứ .
- Qúa khen ! Qúa khen
hề hề
- Thế tôi hỏi em ? Khi nãy họ vừa gọi tôi là gì?
- Chủ tịch
- Thế đã biết tôi là ai chưa?
- Ờ… Há… Hả… Cái gì cơ… Chủ tịch.
- Thôi đi ăn cơm , tôi đau đầu lắm rồi , không biết IQ Của em được bao nhiêu nữa
- hí hí tôi được 20 .
Mà này anh là chủ tịch thật à ? Lạ nha? Anh làm cách nào mà từ dân đâm thuê chém mướn biến thành chủ tịch , dạy tôi với .
Tôi cũng muốn là chủ tịch
- Em á ! Đừng bao giờ mơ mộng hão huyền . Hãy ngoan ngoãn làm chủ tịch phu nhân đi .
Anh bế cô ra ngoài trước con mắt kinh ngạc của mọi người .
Cô vẫn đang sốc khi biết anh là chủ tịch lên không hề hay biết tính sát thương của mình , cứ mặc anh muốn làm gì thì làm.
Trong 1 tháng cô bám đuôi anh đi làm . Là bao đau khổ , bao buồn vui, bao tức giận mà cô đã gây ra cho anh .
Cô hết phá đông, tây , nam , bắc , không 1 ban phòng nào cô không xuất hiện gây rối .
Vì cô biết uy lực của chủ tịch phu nhân rất lớn .
Cho lên cô đã phá hủy rất nhiều hợp đồng bạc tỷ .
Chẳng coi đối tác của anh ra gì , không cần biết công ty đó lớn hay nhỏ .
Cứ không thích là cô đuổi thẳng cổ .
Nhất là ai lỡ chẳng may xinh hơn cô , là cô cho về quê luôn .
Cô đi đến đâu là mọi người ngại gặp cô đến đó .
Trong công ty có 1 quy định mới mà mọi người ngầm hiểu với nhau .
Phải coi cô như không khí , thà tăng ca chứ không đề cô sờ mó vào bất cứ thứ gì cả , muốn làm gì thì làm nhưng không được phép đẹp hơn cô . Nếu trót nhìn thấy cô thì hãy tránh xa vài mét .
Chính vì vậy cho lên bây giờ chẳng có ai nói chuyện với cô cả , lên cô rất buồn .
Mà có phải nỗi của cô đâu , ai bảo mấy người đối tác cứ bảo cô ngốc , nhân viên thì bảo cô như trẻ con chưa lớn .
Thấy họ bận thì cô hảo tâm muốn giúp họ , chứ cô có muốn phá hỏng hợp đồng đâu.
Vợ ngốc ah ! Em trốn được tôi sao ? - Chương 30
BÂY giờ trong công ty Thảo Quyết Minh là trung tâm gây rắc rối .
Bạch Bối Phong rất đau đầu về vấn đề naỳ , các phòng ban đã phản ánh lên với anh rất nhiều , họ thực sự không thể chịu đựng nổi cô nữa .
Còn cô thì vẫn vô tư , hồn nhiên , yêu qúi thăm hỏi mọi người ,sau đó lại tranh thủ phá .
Đã mấy lần anh định nói muốn cô ở nhà , nhưng những lúc đó đều vào buổi tối , mà lúc đó cô lại rất ngoan , chiều chuộng nghe lời anh , khiến anh đắm chìm vào hạnh phúc tình yêu, mà quên hết những cần nói với cô.
Anh ngồi trong phòng làm việc , nghĩ phải làm thế nào để cho cô ở nhà . Chứ không cứ đà này vài chục năm nữa , công ty sẽ phá sản trong tay cô mất . Thế thì đời con cháu anh hưởng bằng gì .
Anh đang suy nghĩ , tìm cách thì cô bước vào.
Nhìn thấy anh cô cười tươi vui vẻ . Vì ngoài kia chẳng có ai chơi với cô cả , cô đành phải vào đây ngồi nói chuyện với anh cho đỡ buồn , cô biết anh sẽ không bao giờ dám từ chối cô đâu .