Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 42 - Bước Qua Yêu Thương Full
Bạn Đang Xem

Bước Qua Yêu Thương Full

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Bước Qua Yêu Thương Full

br /> Cuối cùng, Nam Lâm đi hỏi từng khách sạn một. Giữa những cái nắng thu tuy không gay gắt như hồi hè. Nhưng nó cũng đủ làm cho chiếc áo sơ mi của anh thấm ướt mồ hôi. Đã đi hỏi đến gần mười cái khách sạn rồi mà vẫn chưa thấy dầu hiệu khả quan gì. Nam Lâm xiết mạnh vào vô lăng, đôi lông mày của anh cau lại. Chiếc khuyên tai như hiểu lòng chủ, nó sáng lên những tia lấp lánh mà đượm nét thê lương, đau khổ.



Chưa bao giờ Nam Lâm cảm thấy mình lại vô tích sự như lúc này. Anh không thể nghĩ ra một cách nào để đến bên Trúc Diệp nhanh hơn, để cứu cô ấy vượt qua nỗi sợ hãi một cách nhẹ nhàng. Tất cả đều không như ý muốn của anh.



Thế rồi, ông trời độc ác hình như cũng đã xao lòng một giây trước tình cảm của Nam Lâm. Trong lúc tuyệt vọng, anh đã tìm thấy Trúc Diệp. Trúc Diệp của anh!





Tại khách sạn Thiên Thời.



Nam Lâm vội vàng đi trên nền gạch màu thổ cẩm được chạm khắc hết sức tinh xảo và sống động. Đôi lúc, anh đi qua bức tường có tấm bình phong rất lớn. Xung quanh, những chậu cảnh được đặt ngay ngắn và hợp lí. Nhiều bộ đèn chùm cùng kiểu dáng treo trên trần của khách sạn càng làm tôn lên sự sang trọng của nó. Nam Lâm đoán, nơi này chắc chỉ dành cho những người lắm tiền nhiều của.



Rồi như có một thứ gì đó thôi thúc. Lúc này anh mới tự hỏi: Tại sao Trúc diệp lại đến đây?

Nghi vấn trong lòng chưa được giải đáp càng thúc giục bước chân Nam Lâm thêm nhanh.

Anh vội vàng đi đến phòng của Trúc Diệp. Cũng may mấy người tiếp viên ở sảnh lớn của khách sạn đã cho anh biết Trúc Diệp ở phòng nào. Chắc hẳn, người đứng tên thuê phòng là cô ấy.



Trúc Diệp bước ra từ nhà tắm, dọc cơ thể cô, những giọt nước li ti chảy xuống. Cô vẫn không mặc quần áo, dường như cô cũng không mảy may quan tâm đến vấn đề đó. Chỉ lặng lẽ bước lại phía giường rồi ngồi xuống.



Cô đang chờ đợi cái gì? Ai đó hãy nói cho cô biết với. Cô sắp không thể trụ nổi nữa rồi.

"Cộc cộc"



Tiếng gõ cửa làm Trúc Diệp giật nảy mình. Hình như thời gian qua, không gian tịch mịch đã chiếm lấy tâm hồn cô cho nên giờ đây, chỉ cần có một tiếng động là cô lại giật mình. Kèm theo đó là một nỗi sợ hãi dàn trải.



- Ai..ai đó? - Trúc Diệp run run nói.



Người phía ngoài cửa dường như cũng cảm thấy được nỗi sợ hãi trong giọng nói của Trúc Diệp. Cho nên đã trả lời:



- Anh đây...- Như ngừng một lát rồi người đó lại nói tiếp - anh là...An Lâm!



Trúc Diệp vẫn ngồi im như vậy, thân thể cô không cử động và cũng chẳng muốn cử động. Có cảm giác như giờ đây, cô đã bị tê liệt hoàn toàn. Ngay cả phản ứng cũng chậm hơn những con người bình thường đang tận hưởng cuộc - sống - tươi - đẹp này.



- An Lâm? Chúng ta có quen nhau sao?



Người ở phía sau cánh cửa như bàng hoàng và hoang mang sau khi nghe Trúc Diệp nói như vậy.



- Trúc Diệp - giọng nói người đó nghe mới xót xa làm sao! Hoà quyện trong đó còn một chút bất lực và đau thương.



- Chúng ta không quen nhau phải không anh?



...



Không gian im lìm rồi chùng hẳn xuống. Như trở về với vẻ nguyên thuỷ của nó, mọi âm thanh đều bị gạt ra ngoài lề. Cả Trúc Diệp và người đứng ngoài cửa im lặng, chăm chú và lắng nghe.



"Cạch"



Ngay đến Trúc Diệp cũng hơi ngẩn ra, cửa không hề khoá. Rồi cô ngước mắt lên nhìn con người sừng sững nơi cánh cửa ấy...Thân hình anh trong lúc này toả ra ngàn tia ấm áp, hiên ngang như một vị thần trong truyền thuyết. Chiếc khuyên tai sáng lên những tia lấp lánh. Như một chút hi vọng le lói trong màn đêm tuyệt vọng u tối, miên man. Chốc lát, nước mắt cô lại nhạt nhoà cả khuôn mặt. Đôi môi cô run lên từng hồi, va đập vào nhau rồi được răng ghìm chặt lấy. Chặt đến nỗi mà máu từ môi cũng bắt đầu túa ra...



Sau đó cô gọi anh trong tiếng nấc:



- Anh Nam Lâm...



Nam Lâm cau mày nhìn cô, đôi mắt ngỗ ngược hôm nào giờ đã nhuộm một nét đau đớn và phẫn uất. Kẻ nào? Kẻ nào đã làm cho Trúc Diệp ra nông nỗi này? Nam Lâm đóng mạnh cửa rồi chạy đến ôm lấy cơ thể đang trần trụi và không ngừng rung lên của Trúc Diệp.



Trong khoảnh khắc đó, chính anh cũng cảm thấy đôi mắt mình cay xè tựa như muốn khóc. Nhưng rồi lại không khóc được, nước mắt bị kìm nén, ức chế lại. Mọi xúc cảm dâng trào trước đó được chuyển hoá vào máu. Nó khiến cho các mạch máu li ti dưới da như giãn nở ra. Nam Lâm ôm cô thật chặt rồi vuốt tóc cô an ủi:



- Đừng sợ! Có anh đây rồi.



Đôi tay Trúc Diệp bấu chặt lấy lưng anh như để bám trụ chút sức sống còn sót lại. Cô đã sống trong nỗi sợ hãi này bao lâu? Có phải là hàng thế kỉ đã trôi qua rồi hay không? Có phải là con người cũng đã thay lớp này, lớp khác rồi hay không? Vậy tại sao anh ấy vẫn còn lại nơi này? Vẫn chờ đợi cô?



Cuộc đời này sao mà lắm điều oan trái!



- Anh Nam Lâm, em phải làm gì đây?



Nam Lâm từ từ buông lỏng Trúc Diệp ra. Anh vội vàng lấy một chiếc khăn tắm ra và choàng lên người cô. Trong mắt anh giờ đây chỉ còn lại mình cô ấy. Tất cả mọi điểm nhìn đều chỉ tập trung vào một dáng hình đang co ro và sợ hãi trên giường.



- Trúc Diệp, nói anh nghe, kẻ nào đã làm hại em?



- Em...Em không biết!



Nam Lâm thở dài rồi tiếp tục ôm cô vào lòng. Có lẽ cô ấy đang trải qua một cơn sốc. Thần kinh cũng không còn vững nữa. Trong đôi mắt cô tràn ngập nét hoang mang, sợ hãi và đau đớn. Ngay cả khi nhìn anh, ánh mắt ấy vẫn không thay đổi.



- Ngoan, anh đưa em đến bệnh viện.



Nam Lâm dắt tay Trúc Diệp ra khỏi khách sạn. Nắng nhạt cuối thu phủ lên dáng của hai người. Trúc Diệp giờ đây chẳng khác gì một đứa trẻ, cô cứ cười ngô nghê rồi lại nhìn Nam Lâm.



Tại sao chứ? Trúc Diệp đã làm điều gì xấu xa? Tại sao ông trời lại muốn hại cô ấy. Nam Lâm tức giận hỏi trời xanh, đôi mắt anh giận giữ bừng lên những ngọn lửa cuồng loạn. Chưa bao giờ, sự khao khát được giết chết một kẻ nào đó lại mãnh liệt và bùng cháy đến như vậy.



* * *



Hải Quý đang ngồi trong phòng làm việc, trời đã sẩm tối tự bao giờ. Dường như trên thân thể của gã vẫn còn hương thơm quyến rũ của người con gái kia. Đôi mắt bé ti hin bỗng dưng híp lại. Dục vọng gã lại bắt đầu trào dâng. Người con gái ấy...quả thức khiến gã thích thú và đê mê. Dù sao thì gã cũng chả sợ đếch gì cái pháp luật này. Có tiền, có quyền như gã thì chùn ai cơ chứ? Chỉ cần gã vứt tiền ra, căng lắm thì ngồi tù dăm ba tháng. Mà có khi, người con gái kia cũng không lấy ra được một chứng cứ để buộc tội gã.



Tuy nhiên, sau khi đã thoả mãn dục vọng với cô ta xong. Gã chợt phát hiện cô ta ngay cả trinh tiết cũng không còn nữa. Nghĩ đến đây, môi Hải Quý bỗng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Xã hội này, ngay cả những đoá hoa thanh khiết với dáng vẻ bề ngoài cũng không thể tin được nữa rồi.



Đang thẫn thờ suy nghĩ, bỗng dưng thư kí của gã đi đến và thông báo:



- Sếp! Có người muốn gặp sếp. Anh ta nói có việc rất quan trọng.



- Việc quan trọng? Vậy tại sao cô không hỏi anh ta xem việc quan trọng đó là gì?



Thư kí vội nói:



- Dạ có! Nhưng anh ta nhất mực bảo rằng đây là việc bí mất, liên quan đến tiền tài của công ti. Nếu tiết lộ ra ngoài thì e là...



Hải Quý nghe đến đó vội thấy bồn chôn và có phần hơi lo lắng. Việc quan trọng đến như vậy sao? Thế thì gã không thể chậm chễ rồi. Hải Quý liền phất tay:



- Được rồi! Mời vào anh ta vào đi.



Thư kí nhận lệnh rồi bước ra ngoài.



...



"Cộp...cộp..."



Tiếng đế giày nện xuống nền đá như một mũi khoan xoáy sâu vào màng nhĩ. Hải Quý tựa cằm vào mu bàn tay rồi chờ đợi con người đó xuất hiện.



Không gian quanh đây như lặng dần, lặng dần theo tiếng bước chân ấy...



"Cạch"



Cánh cửa dần dần mở ra.



Nơi ấy, ánh sáng chói loà chiếu lên thân hình của người con trai đó. Ngoài thứ lấp loáng bên tai ra thì Hải Quý không nhìn rõ mặt mũi của anh ta. Giống như một nét bí ẩn, gây tò mò cho đối phương. Tại sao trong lòng gã giờ đây lại trào lên một sự bất an như vậy?



- Anh là?



Người con trai đó không vội trả lời. Anh ta xoay người khẽ đóng cửa lại, luồng ánh sáng mạnh mẽ vừa rồi cũng được tách biệt và chỉ biết kêu gào phía sau cánh cửa. Hải Quý giờ đã có thể nhìn rõ gương mặt của người đó. Mái tóc nâu, chiếc mũi cao hiên ngang. Đôi môi mỏng gây cho người ta có cảm thấy, hình như lúc nào nó cũng nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh. Lông mày chạy như đường kiếm sắc sảo. Đôi Mắt nhỏ và dài. Trong đôi mắt ấy, một tia lạnh lùng và tàn độc bỗng dưng xẹt qua. Anh nói với vẻ điềm đạm:



<<1 ... 4041424344>>
bạn đang xem

Bước Qua Yêu Thương Full

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android