Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 26 - Bước Qua Yêu Thương Full
Bạn Đang Xem

Bước Qua Yêu Thương Full

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Bước Qua Yêu Thương Full

oàn toàn bình thường nếu như không để ý đến cô gái ngồi mé ngoài liên tục đưa rượu lên uống trong tiếng hò reo, cổ vũ của mọi người. Và ngồi bên cạnh...



Khánh Lâm như hoảng hốt, chàng trai kia giống hệt An Lâm. Tuy quần áo, đầu tóc, và vẻ lấc cấc đã che giấu, khiến hai người như hai bản thể khác nhau, nhưng cái miệng, mũi, lông mày...tất cả đều giống. Như hai giọt nước vậy. Cô có để ý thấy đôi mắt của chàng trai kia không ngừng liếc về phái cô gái ngồi cạnh. Thoáng chút vẻ ngỗ ngược trong đôi mắt ấy đã vơi đi phần nào khi nhìn cô ấy. Có thể hiểu cô ấy quan trọng như thế nào với anh.



Nhưng cái cô đang ngạc nhiên không phải là điều này, mà là điều hai người này giống nhau. Theo suy luận của cô, cộng với sắc mặt của An Lâm thì có thể đoán ra được hai người này là anh em sinh đôi.

Khánh Lâm nhướn mày hỏi:



- Anh An Lâm! Kia là?



An Lâm như không nghe thấy câu hỏi của Khánh Lâm. Làm sao mà anh còn có thể để ý đến thế giới xung quanh được nữa chứ. Người con gái anh yêu đang hiểu lầm anh. Cô ấy đang uống rượu. Uống để coi như không nhìn thấy anh đang ở chốn này.



Sự thật là như vậy, Trúc Diệp cứ đưa rượu lên uống, uống để quên đi những gì mình đã nhìn thấy. Hoặc có thể coi như nó đang là ảo ảnh cũng được. Cô đang buồn, đang đau và đang mất hoàn toàn tâm trạng.

Anh ấy đã có bạn gái. Cô đang hi vọng cái gì chứ? Hi vọng anh ấy sẽ cho cô một danh phận, cho cô làm bạn gái của anh ấy. Cô rất muốn như vậy, chỉ một ngày thôi cũng được, một ngày được cùng anh ấy sánh bước...như những cặp tình nhân. Rồi nhẹ nhàng, vui tươi, hạnh phúc đón nhận nụ hôn của anh ấy mà không ai dị nghị cô, không ai có thể nói họ là hai anhem...



Nhưng sao mọi hình ảnh và cảm giác trước mặt lại thật như vậy? Thật đến từng chi tiết.



Nam Lâm ngồi bên cạnh cũng đang đưa từng li rượu lên uống. Anh phải làm gì đây? Chạy đến rồi cho anh trai một trận vì đã bỏ rơi người con gái anh yêu hay sao? Làm gì được như vậy? Và làm như vậy thì có nghĩa lí gì không?



Thứ nhất cả ba người đều là anh em...anh ấy có quyền yêu người con gái mà anh ấy đã chọn.



Thứ hai, Anh là người ích kỉ? Anh không muốn Trúc Diệp yêu An Lâm? Ừ thì cứ cho là như vậy đi. Lúc nào anh cũng tỏ ra hững hờ, nhưng trái tim con người không bao giờ nói dối. Anh yêu và muốn Trúc Diệp chỉ là của riêng mình mà thôi.



Thứ ba, Trúc Diệp đau khổ như vậy? Anh đổ thêm dầu vào lửa để làm gì cơ chứ?



Mỗi ý nghĩ Nam Lâm lại nhếch lên một nụ cười hờ hững.

(bạn đang đọc truyện tại topkute.net chúc các bạn vui vẻ^^)

Trịnh Thắng ngồi bên cạnh thấy hai con người này cũng hơi kí cục nên hỏi:



- Hai người sao vậy? Chúng tôi đón tiếp chưa đủ nồng nhiệt hay sao?



Lê Linh cũng lên tiếng hỏi han:



- Phải đấy. Anh Nam Lâm, chị Trúc Diệp! Hai người đang cãi nhau ư?



Lập tức hai người quay ra phản bác:



- Không! Làm gì có chuyện đó.



Đều là phản ứng tự nhiên cả. Vốn dĩ giữa hai người làm gì có quan hệ gì. Chỉ là anh em mà thôi.



Thấy họ trả lời thái quá như vậy thì đồng nghiệp lại càng lạ hơn. Cậu chàng ngà ngà say vừa nãy tên là Trần Dương. Giờ đã say không biết trời đất là gì. Quay ra chỗ Nam Lâm nói giọng lè nhè:



- Sếp! Chị dâu...chị dâu xinh lắm.



Câu nói chẳng theo chủ đề nào nhưng cũng làm mọi người vui lên trông thấy. ai nấy đều cười tươi, Lê Linh còn nói đùa:



- Anh Trần Dương không phải có ý với chị Trúc Diệp đấy chứ?



Mấy người khác cũng ùa theo:



- Này này...cẩn thận Nam Lâm cho lên chảo bây giờ.



Nam Lâm là người hay đùa và che giấu cảm xúc rất giỏi. Đó là lí do vì sao bao nhiêu năm qua anh đã che giấu tình cảm của mình tốt như vậy. Thấy mọi người có vẻ muốn đùa nên anh cũng chêm vào vài câu:



- Mạnh Dương, cậu phải biết tự lượng sức mình chứ? Cậu có biết là cậu xấu trai hơn tôi hay không?



Mọi người cười rộ lên.



Mạnh Dương xua xua tay nói thanh mình cho mình:



- Em....không có....ý đó. Ý em là....hai người xứng đôi lắm.



Trịnh Thắng lại nổi bản tính của mình:



- Xứng đôi cái gì? Hai người chứng minh cho chúng tôi xem đi.



Trúc Diệp ngừng uống rượu quay ra hỏi với vẻ mặt ngơ ngác:



- Chứng minh?



- Thì hai người hôn nhau đi.



Câu nói này khiến Nam Lâm và Trúc Diệp dường như cứng đờ lại. Hôn nhau? Làm sao mà có thể. Tuy rằng trước đây đã từng, cái lần đó, Nam Lâm đã lao vào cô như một con thú dữ. Nụ hôn mang hơi sắc cuồng dã và chiếm đoạt. Cô không muốn nhớ lại nụ hôn đó. Còn bây giờ? Lặp lại nụ hôn ư?



Nam Lâm cúi đầu xuống khó xử. Hôn cô ấy sao? Ngồi đối diện anh đang là anh trai.



An Lâm đã nghe thấy những gì mà đồng nghiệp của Nam Lâm đề nghị. Anh không biết mình có nên qua đấy để kéo tay Trúc Diệp đi không? Nhìn sắc mặt cô ấy khó xử như vậy quả thực anh thấy rất tội nghiệp. Nam Lâm lại bày trò rồi.



Nhưng trước mặt anh bây giờ đang là Khánh Lâm. Bố cô ấy sắp đến rồi. Anh từ nhỏ đã rất lễ độ, lịch sự, không thể vì một chuyện cỏn con mà đắc tội với người khác được. Nhưng trong lòng anh giờ đây rất mâu thuẫn. Quả thực anh muốn làm điều ngược lại.



Khánh Lâm thấy An Lâm không trả lời câu hỏi của mình thì nắm lấy bàn tay anh kéo hồn anh trở lại:



- Anh An Lâm. Anh sao vậy?



An Lâm giật mình rồi cười nhẹ:



- Không có gì. Tại nhìn thấy cậu em trai lâu ngày gặp thôi.



Khánh Lâm lại một lần nữa đánh mắt qua đó. Bất ngờ bắt gặp ánh mắt cô gái kia đang nhìn mình. Trong đó có sự đau khổ, có sự thất vọng và có gì đó hơi ghen tị nữa. Tại sao cô gái đó lại nhìn cô như vậy?



Không nén nổi tò mò, Khánh Lâm lại quay sang hỏi An Lâm:



- Anh quen cô gái kia sao?



An Lâm hơi giật mình vì câu hỏi này. Lúc nhìn ra thì mới biết Trúc Diệp đang nhìn về hướng bàn anh. Anh hiểu cô ấy đang nghĩ gì và anh muốn giải thích. Anh muốn gỡ bỏ sự hiểu lầm này.



- Kia là...- An Lâm ngập ngừng hồi lâu - Là em gái anh.



Quả thực khi nói xong câu này anh thấy rất xót xa. Anh là một thằng tồi, suốt đời anh không bao giờ có đủ dũng khí để nói với người ta rằng "kia chính là người con gái anh yêu".



Khánh Lâm làm ra vẻ hiểu ý. Cô gật gù rồi không nói gì nữa. Những hiểu biết của cô về An Lâm quá ít. Ngay cả việc anh ấy có hai người em cô cũng không biết, thật là...



Nhưng quả thực kia chính là em gái anh ấy ư? Không hề giống. Từng góc cạnh trên khuôn mặt, các nét một chút cũng không giống. Vậy họ là anh em sao? Hơn nữa, ánh mắt đau khổ kia, khiến cô có cảm giác mọi thứ không đơn giản như vậy.



Tuy nhiên Khánh Lâm cũng không nói gì. Cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm nước rồi ngẩng mặt lên nói với An Lâm:



- Hay là anh và em qua đó chào họ một câu. Chẳng phải anh bảo lâu ngày không gặp họ rồi hay sao?



Có lời mời vậy tại sao lại không nhận? Nhưng anh còn chưa kịp đồng ý thì người đàn ông đứng tuổi đã đi đến bên cạnh vỗ vai anh rồi cười hiền hòa:



- Cậu là An Lâm?



Khánh Lâm mắt sáng rỡ reo lên:



- Bố!.



- Hôn đi, hôn đi...



Tiếng hò reo của mọi người như lấn át tinh thần của Trúc Diệp. Chiếc bàn phía đằng xa đã có thêm một người ngồi. Cô ngầm hiểu đây có lẽ là một buổi gặp mắt. Người đàn ông kia chính là bố cô gái mà An Lâm đang hẹn hò.



Trúc Diệp đau khổ nghĩ "họ tiến triển nhanh đến như thế rồi sao?".



Nam Lâm tỏ vẻ cười cười với mọi người nhưng trong lòng anh đang nghĩ gì thì anh hoàn toàn hiểu rõ, buồn bực có, khó chịu có, một chút đau khổ cũng đang dần được nhen nhóm.



Bất ngờ Nam Lâm kéo Trúc Diệp lại gần phía mình hôn áp nhẹ môi mình lên môi cô. chỉ là một nụ hôn thoáng qua để che mắt mọi người và...một phần cũng là để giúp cô che đi hình ảnh trước mắt. Thay vào đó là khuôn mặt của anh.



Trúc Diệp bị hôn bất ngờ...cô đưa tay lướt nhẹ lên môi rồi nhìn Nam Lâm đầy kinh ngạc. Anh ấy hôn cô thật sao? Một nụ hôn nhẹ nhàng, lướt qua, nhưng lưu vương lại đó là cả những cảm xúc ngập tràn không thể diễn tả.



Tâm trí của cô ở nơi An Lâm dần được kéo về mà thay vào đó là sự ngạc nhiên giành cho Nam Lâm.

Tuy nhiên, cuộc vui chưa thể dừng lại ở đó. Trịnh Thắng không chấp nhận nụ hôn không có gì thú vị như vậy. Anh hét lên:



- Xóa. Không chấp nhận. Hôn như vậy thì ai cảm nhận được tình cảm khăng khít của hai người cơ chứ? Hôn lại.



Nam Lâm lừ mắt:



- Trịnh Thắng. Cậu đang trả đũa tôi có phải k
<<1 ... 2425262728 ... 44>>
bạn đang xem

Bước Qua Yêu Thương Full

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android

Old school Swatch Watches