XtGem Forum catalog
Truyen Teen Hay Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

Truyện Teen Hay - Wap Đọc Truyện Teen

HomeTruyện TeenTiểu Thuyết
Home Truyện Teen Hay
Trang 14 - Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !
Bạn Đang Xem

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

trên wapsite: TâmHồn2x.Wap.Sh, Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

ật sâu, tôi khóa cửa lại, lấy quần áo đi tắm. Một buổi tối đáng nhớ đây… Ngâm mình trong dòng nước mát lạnh, tôi chỉ muốn thực sự rũ bỏ hết mọi sự mệt mỏi này. Quên hết , quên hết đi! Ài, nhưng mà… không phải cái gì muốn là dc TT.TT . Đưa tay nghịch nghịch mấy bong bóng xà phòng, tôi lại nghĩ đến những chuyện xảy ra tối nay. Tất cả như một cuốn phim quay chậm tua lại từng cảnh một. Thái độ của Ryan, ánh mắt Caroll nhìn hai chúng tôi, các phần thi ấn tượng, câu trả lời của Tam đại thần, sự bỏ phiếu bất ngờ của công chúa,… Nhiều quá, không ngờ chỉ vài tiếng đồng hồ mà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Nhưng mà, hình như trước lúc đi khỏi đó, tôi … có thấy Danny đứng trên sân khấu, với dáng vẻ cô đơn giữa rừng ánh sáng rực rỡ, vẫn nhìn về phía chúng tôi. Đôi mắt nâu trầm buồn ẩn chứa một điều gì đó… Trời ơi, Ryan, Danny, hai anh rốt cuộc là có tâm sự gì đây?
***
Trở về căn nhà rộng lớn khang trang của mình, Ryan như dc trút bỏ mọi phiền muộn bên ngoài, cho dù lúc này chỉ có mình anh. Tính cách vui vẻ, ấm áp từ anh, có lẽ cũng là do không gian này, gia đình này mang lại cho anh…
- “Con trai sao ngủ muộn thế ?”
- Nhớ bố mẹ nên con mới gọi thôi mà – Tay với chiếc khăn bông lau mái đầu ướt sũng, Ryan giở giọng làm lũng – Bên đấy giờ vẫn là gần 7 giờ rồi, bố mẹ chắn chắn đều đã dậy cả.
- ” Lớn đầu rồi mà còn bày trò nhõng nhéo trẻ con thế này thì bao giờ ông bà già này mới có cháu bế đây.”
- Mẹ… Con dâu còn chưa có nói gì đến cháu. Con vẫn còn “nhỏ” mà mẹ, với lại mẹ của con còn trẻ đẹp thế kia, sao mà già dc chứ!
- “Gớm, chỉ giỏi nịnh thôi!” – Người phụ nữ tuổi đã gần 50 bên đầu dây bên kia khẽ mỉm cười. Con trai mới đấy mà đã 20 tuổi rồi, còn nhỏ gì nữa đâu. Cho dù là chưa thực sự trở thành trụ cột của gia đình, tiếp quản sự nghiệp của ông bà nhưng ít ra cũng đã đủ trưởng thành để suy nghĩ về mọi chuyện. Bà tin vào đứa con này còn hơn tin chính bản thân mình vậy.
- Bao giờ bố mẹ về?
- “Đợt này bố mẹ sang London đàm phán với đối tác, nhân thể cũng nghỉ ngơi, tham quan luôn nên cũng chưa biết chính xác ngày về. Sớm nhất cũng phải cuối tháng này.”
- Không sao, bố mẹ cứ ở bên đó nghỉ ngơi thoải mái. Con đùa thôi mà, mọi chuyện cứ giao hết cho con.
- ” Rồi rồi, thế mà còn kêu là nhỏ nữa. Mà ngủ sớm đi con, muộn lắm rồi đấy”
- Vâng , con biết rồi. Con chào mẹ!
Điện thoại đã ngắt từ lâu nhưng Ryan thì vẫn chưa ngủ dc. Nằm một mình trên chiếc giường êm ái, anh nghĩ lại tất cả những gì đã xảy ra trong ngày hôm nay. Cuộc thi này, rõ ràng anh đã phải chờ đợi nó rất lâu, không quan trọng chuyện giải thưởng nhưng anh vẫn thật sự cố gắng, vì cô ấy, thế mà đến cuối cùng lại thành ra thế này. Anh không phải kẻ ngốc nên có thể dễ dàng nhận ra đã có một sự sắp xếp từ trước, và trớ trêu thay bọn anh lại trở thành những con rối bị người ta giật dây. Nghĩ mãi mà anh vẫn không hiểu làm như vậy họ dc cái gì chứ? Một trò đùa ấu trĩ ! Nhưng dù sao tối nay anh vẫn rất vui. Nhờ có cuộc thi này khoảng cách giữa anh và Judy đã giảm đi đáng kể, nhất là sau buổi tối hôm nay. Anh đã định nói ra tình cảm của mình, nhưng rốt cuộc lại chưa thể nói. Bây giờ chưa phải lúc thích
hợp, còn quá nhiều vấn đề cần anh giải quyết. Hơn nữa, anh cũng muốn có thêm chút thời gian, cho cả anh và cô… Khẽ mỉm cười, anh tự nhủ với mình: ” Chưa nói ra, nhưng vẫn hi vọng cô bé ngốc đó có thể cảm nhận dc thành ý của mình”.
***
Bữa tiệc chúc mừng nhàm chán ngay trong khuôn viên trường cuối cùng cũng đã kết thúc. Là nhân vật chính, nhưng Danny lại rời đi đầu tiên. Khó chịu, thực sự rất khó chịu! Tham gia cuộc thi này dường như đã là một quyết định sai lầm nhất từ trước đến giờ. Ai mà ngờ dc trong khi anh đã cố gắng làm mờ nhạt mình đi thì ngôi vị Hoàng tử đó lại rơi đúng vào mình cơ chứ… Để hơi rượu vang nhanh chóng tan đi, Danny quyết định tự mình đi bộ ra ngoài đường lớn. Xe của anh đã đợi sẵn ở đó. Đi thật chậm , cả người anh chìm dần trong màn đêm tịch mịch. Không gian yên tĩnh, lạnh lẽo, chỉ vài đợt gió thổi qua càng làm cho lòng người thêm tê tái. Buồn, tự nhiên rất buồn. Đôi chân anh cứ thế vô hồn bước đi, dần dần, lại đến trước khu kí túc của cô. Anh là người ra về sớm nhất, lúc ở bữa tiệc anh cũng có nhìn thấy hai cô bạn cùng phòng của cô vẫn đang ngồi tám chuyện, chắc giờ này cũng chưa về. Vậy, trên đó nhất định chỉ có mình cô ấy… Linh Đan thực ra chỉ là một cô gái rất bình thường, nhưng không hiểu sao anh lại cứ thích cô như vậy. Cô ấy có một nét gì đó rất quen thuộc đối với anh, như thể anh và cô đã từng gắn bó rất lâu … Cảm giác đó …
Điện phòng cô đã tắt, có lẽ, cô cũng đã chìm sâu trong giấc ngủ ngọt ngào rồi. Anh cứ nhìn lên như vậy, rất lâu… Đằng sau cánh cửa ấy là người con gái trong trái tim anh…
“Ngủ ngon nhé…”
Một chàng trai với đôi mắt nâu buồn đứng lặng lẽ trong màn đêm yên tĩnh
Một cô gái vẫn ngủ thật say không vướng chút muộn phiền
Một chàng trai đi vào giấc mộng của mình với nụ cười còn nở trên môi
Thời gian như ngừng lại
Hãy để gió cuốn đi tất cả những buồn lo
Ai biết được ngày mai sẽ thế nào…
Này người yêu ơi anh về nhé chúc em được ngon giấc, hẹn em đến mai gặp nhau.
Bye! Good night
Tạm biệt người yêu dấu ơi chúc em đêm nay ngủ ngon, mai đây khi em vừa thức giấc
Bình minh trong ánh nắng vàng, ngàn niềm vui sẽ đến với em. Bye! Good night
Rồi ngày mai đây khi vừa nắng lên,
những vui buồn quên lãng.
Niềm vui khắp nơi chờ em.
Bye! Good night
Tạm biệt người yêu dấu ơi
chúc em đêm nay ngủ ngon,
quên đi bao nhiêu chuyện quá khứ
Ngày mai tươi sáng chan hòa,
mặt trời lên cho em tiếng cười.
Bye! Good night
Những dĩ vãng sẽ trôi theo thời gian,
đừng buồn lo âu em nhé,
cho tiếng đêm yên lặng buông
Kìa ngàn vì sao vẫn sáng lung linh
bầu trời và chúc em đêm mộng đẹp
Còn mình anh trên lối về vắng khuya,
đợi chờ em mai đây
trong tiếng yêu thương nồng nàn.
Cho đôi môi lấp lánh với bao nụ cười,
cho đôi ta sẽ mãi mãi,
cùng bước chung một con đường.
Bye! Good night


Chương 17
- “Chị cả… em… bọn em…”
- Vẫn không làm gì dc con bé đó chứ gì?
- “Chị… thực sự thì Ryan và cả… Danny, bọn họ cho người theo sát cô ta quá, bọn em…”
- Ha ha không sao.
- “…”
- Tạm thời lui về, cho cô ta mấy ngày yên bình đi. Ta có trò mới để tiêu khiển rồi.
- “Dạ…”
- Đừng có “quan tâm” quá đến những thứ ko thuộc phận sự của mình , nếu ko…
- “Vâng, chị cả, bọn em biết rồi ạ. Chị … cứ nghỉ đi ạ, khi nào cần cứ gọi bọn em…”
- Tút tút tút…
Kết thúc cuộc hội thoại nhanh chóng khi đầu dây bên kia còn chưa nói hết câu, cô gái ném chiếc điện thoại sang một bên, vươn tay mở cửa sổ, hít thở bầu không khí trong lành của buổi sớm. Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới dịu dàng đậu trên làn mi cong nhẹ, đôi môi hồng chúm chím như nụ tầm xuân… Người con gái mang vẻ đẹp kiêu sa mà ngọt ngào, chỉ tiếc rằng tâm hồn cô đã sớm không còn dc trong sáng như cái dáng vẻ bên ngoài ấy. Đằng sau gương mặt thánh thiện kia là đầy rẫy những toan tính, âm mưu. Đem người khác ra làm trò chơi của mình từ lâu đã trở thành một thú vui, một thói quen trong cuộc sống của cô. Ngắt một bông Pansy, khóe môi Caroll khẽ cong lên một đường đầy kiêu ngạo: “Cứ chờ xem, trò chơi giờ mới chỉ bắt đầu…”
***
- Hắt.. xììì !!! – Tôi vừa chạy đi tìm khăn giấy, vừa nhăn nhó đến thảm hại. Đến khổ, đêm qua về muộn, lại còn nghĩ ngợi lung tung trong lúc tắm, ngấm lạnh và thành ra thế này đây.
- Đêm qua nếu chúng tớ đi chơi ko về thì ko biết cậu định ngâm mình trong đó đến bao giờ nữa! – Lia đưa cho tôi ly trà gừng nóng hổi, không khỏi càm ràm.
- Biết .. xììì… rồi mà…
Nheo mắt nhìn cảnh tượng khốn khổ của tôi, Susan cười nhàn nhạt:
- Không phải vì Ryan của cậu không dành ngôi quán quân mà cậu nghĩ không thông đây chứ?
- Cái gì mà ” Ryan của cậu” chứ. Các cậu… đừng có suy diễn lung tung nha. Chỉ là…
“Chỉ là có hơi tiếc vì mấy nghìn đô tiền thưởng ko dc chia phần rồi !”- tất nhiên câu này tôi nên giấu nhẹm đi rồi. Nói ra thì… e hèm… mất nhân cách quá =.=!!!
- Chỉ là sao?
Hừ hừ, cô nàng Lia này xem chừng vẫn chưa có ý định buông tha cho tôi đây mà.
- Thôi nào, không trêu Judy nữa – Susan lại chen ngang khi vừa chợt nhớ ra chuyện quan trọng – Lia, không phải cậu nói hôm nay đi đăng kí câu lạc bộ gì đó hả?
- Ô… suýt thì quên mất, là CLB bóng rổ “Supper star” đó, hí hí.
Nhìn bộ dạng phấn khích của Lia lúc này, tôi không khỏi băn khoăn một điều: với chiều cao “khiêm tốn” 1m55 kia, cô bạn của tôi sao lại tham gia câu lạc bộ bóng rổ chứ? Như đọc dc ý nghi ngờ trong đầu tôi, Lia vội vàng biện hộ:
- Bóng rổ là một môn thể thao rất tốt cho sức khỏe @%%&%$*^@#. Chiều cao không nói lên dc điều gì quan trọng cả, cốt nhất vẫn là QUYẾT TÂM !!!
- Chứ không phải vì ở đó có anh chàng Wade cao lớn sao?
- Ôi, Susan… chỉ cậu hiểu tớ.
OMG ! Không phải chứ, Lia .. sao lại đi thích anh chàng trợ lý cho cái tên Billy quậy phá kia dc? “Sếp lớn ” đã vậy thì trợ lý như anh ta… @@
- Kệ các cậu, mình đi đăng kí đây! L
<<1 ... 1213141516 ... 32>>
bạn đang xem

Hot boy ? Rắc rối đấy, chạy mau !

trên TâmHồn2x.Wap.Sh

Tag: ,

» Bạn Đã Xem Chưa?
* Truyện Teen - Những tia nắng sau mưa
* Truyện Teen - Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
* Truyện Hay - Này Em Gái ... Anh Yêu Em Full
* Truyện Teen - Nàng Quản Gia Bất Đắc Dĩ
* Truyện Teen : Khi Hạnh Phúc Vụt Bay
* Truyện Teen - Hối Hận Sao! Đã Quá Muộn Rồi
* Hoàng Tử Và Cô Bé Lọ Lem Full- Truyện Teen
* Truyện Teen - Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không
* Đọc truyện Vợ Ngốc Ah! EM trốn được tôi sao!
* Truyện Teen - Vì em là búp bê của tôi
* Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Full
* Tiểu Yêu Của Anh
* Hôn ước diệu kì full
* Ghét Của Nào Trời Trao Của Ấy Full
* Truyện Tên Hay: Cô Bé Anh Đã Không Nhận Ra Đó Là Em Full
123»
Urllist | Trang Chủ | Sitemap
TâmHồn2x - Thế Giới Teen
Bản quyền © 2014
Facebook: Đăng Phúc ™
SĐT Admin: 01645373734
game android